Hệ thống cũng không có dò xét ra đá năng lượng tồn tại, cẩn thận tính toán một cái, Trầm Mộc Bạch phát hiện, cô ở cái thế giới này mới ngốc có ba tháng.
Mà thời gian cô và nam chính ở chung, cũng kém không nhiều ba tháng, ân, còn kém một ngày liền ba tháng.
Cô bên này đếm từng ngón tay tính, đối với việc nam chính tới gần lại không hề hay biết.
Lúc phát giác được phía trên một mảnh bóng râm hạ xuống, cô ngẩn người, nghĩ thầm làm sao trời lại tối rồi, nhưng là ngay sau đó nghĩ đến chỗ cô ở không phải ngoài trời mà là nhà trọ, mờ mịt ngửa mặt lên, bắt gặp đoi mắt băng lam đồng mâu không chứa bất kỳ tâm tình gì.
Trầm Mộc Bạch ngốc, hỏi hệ thống ta có nên nói láo hay không.
Hệ thống: "Cô ăn ngay nói thật, thuận tiện bịa ra vì sao biết rõ lý do."
Trầm Mộc Bạch nói với hệ thống ta sẽ làm rất tốt xong.
Thế là cô bắt đầu nói, từ lúc cô vừa sinh ra đời nếu có thiên sinh dị tượng đến cô đều có thể phát giác được người khác thì không phát hiện được năng lượng dao động. Nếu không cẩn thận bị người khác phát hiện sẽ bị xem là quái vật, không chỉ có bị người nhà xa cách, một người lẻ loi hiu quạnh cũng không có bằng hữu. Thẳng đến mạt thế, cô mới ngẫu nhiên có cơ hội biết rõ loại đá chứa năng lượng đặc thù này lại có tác dụng mà không ai biết.
Sau đó gạt ra mấy giọt nước mắt, nói cho Hoắc Quân Hàn bản thân vẫn là lần đầu tiên gặp được Zombie đối tốt với cô như vậy.
Cô miêu tả sinh động như thật, làm cho người khác không khỏi vì đó động lòng.
Nếu không phải biết rõ nội tình, hệ thống thiếu chút nữa tin.
Nhưng là Hoắc Quân Hàn trên mặt thế nhưng như cũ không biểu tình gì, hắn nhìn chằm chằm gương mặt Trầm Mộc Bạch, lạnh lùng phun ra mấy chữ: "Nói xong?"
Trầm Mộc Bạch nháy nháy mắt: "Anh còn muốn nghe sao?"
Sự thật chứng minh Hoắc Quân Hàn đối với việc cô kể không có một tia hứng thú, hắn thờ ơ dùng móng tay sờ sờ cái cằm Trầm Mộc Bạch, giọng nói có chút trầm thấp ẩn ẩn nguy hiểm phát ra "Cô nhìn như rất ngon."
Nghe ra đối phương giấu giếm uy hiếp, Trầm Mộc Bạch sợ run cả người.
Hoắc Quân Hàn có chút cúi đầu xuống, dung đầu lưỡi lạnh buốt trên mặt cô lướt qua, trên mặt lại vẫn không có một tia biểu lộ, con ngươi màu băng lam bên trong lại làm cho người ta cảm giác sợ nổi da gà, nguy hiểm, giống như giòi trong xương, dinh dính đến làm cho người ta một trận nổi da gà.
"Nếu như cô dám chạy trốn, tôi sẽ cắn đứt cổ cô."
Hoắc Quân Hàn nói xong câu này liền rời đi.
Trầm Mộc Bạch run rẩy sờ soạng cổ một cái, đối với hệ thống nói: "Ta về sau cũng không dám lại ăn cổ vịt."
Hệ thống; "Cô cẩn thận một chút."
Trầm Mộc Bạch nghe lời này một cái thì càng run run, "Hệ thống ngươi đừng làm ta sợ."
"Nếu để cho hắn cắn cô một cái, cô liền rất có thể bị nhốt ở cái thế giới này." Hệ thống ngữ khí có chút nghiêm túc.
Trầm Mộc Bạch cả người cũng không tốt, cảm thấy thịt bò khô trong tay đều ăn không vô nữa.
Hệ thống an ủi, "Chỉ cần cô không chạy trốn, Hoắc Quân Hàn hẳn là sẽ không ăn.. Cắn cô."
Cũng không biết là có phải do ban ngày nghĩ nhiều đêm nằm mơ hay không, Trầm Mộc Bạch buổi tối liền mơ thấy ác mộng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
