Lăng Giang Niệm không biết bọn họ đã nói những gì, chỉ cảm thấy sau khi quay lại xe, sự im lặng càng lúc càng lan tỏa sâu hơn.
Chẳng mấy chốc chiếc xe đã chạy đến câu lạc bộ giải trí nơi Trang Tiệp đang ở. Cậu ta cứ tựa lưng vào cửa đứng đợi, mặc một chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói, trông hệt như một con bươm bướm lòe loẹt đến nhức cả mắt, vô cùng dễ nhận biết.
Trang Tiệp nhận ra xe của Lăng Giang Duật, bèn đứng thẳng người, nghếch vai một cái rồi vừa huýt sáo vừa bước tới đón người.
“Hello Giang Nguyệt nha, hôm nay em thật là xinh đẹp!”
Lăng Giang Nguyệt ngại ngùng mỉm cười, cô bước xuống xe rồi tò mò ngó nghiêng vào bên trong câu lạc bộ: “Chúng ta chơi ở đây ạ?”
“Đúng thế, đừng thấy cánh cửa này nhỏ mà nhầm, bên trong là cả một thế giới khác đấy.” Cậu ta nói với vẻ thần bí, cứ như thể bên trong có tiết mục gì đó ghê gớm lắm vậy.
Lăng Giang Duật hạ cửa kính xe xuống, kẹp một tấm thẻ mỏng manh giữa những ngón tay thon dài rồi đưa cho cậu ta, ánh mắt mang theo ý cảnh cáo: “Chơi những trò mà Giang Nguyệt thích ấy.”
Hàm ý sâu xa của câu nói đó là: Tiết mục vui chơi bắt buộc phải lành mạnh, tích cực, không được phép dạy hư người khác.
Trang Tiệp gật đầu đầy tự tin: “Anh yên tâm đi anh hai, em tự biết chừng mực mà.”
Dứt lời, cậu ta rút tấm thẻ đi, cười đến mức chẳng thấy tổ quốc đâu.
Hôm nay cậu ta gánh vác nhiệm vụ dẫn cô em họ nhỏ bé đi mở mang tầm mắt, mọi chi phí đều được tính lên đầu Lăng Giang Duật, chẳng khác nào đi giải trí bằng tiền chùa, khiến cậu ta hưng phấn xoa tay vào nhau.
Tiền đã có trong tay, cứ để cậu ta thi triển tài năng một phen, phải làm cho cô em họ đáng thương này chấn động mới được.
Lăng Giang Nguyệt đi theo cậu ta vào trong. Lúc đến cửa, tâm trạng cô dường như khá tốt, còn vẫy tay chào Lăng Giang Duật: “Anh hai, hai người đi thong thả nhé.”
Giọng điệu gọi nghe thân thiết nhường nào, phảng phất như người buông lời cay nghiệt chọc tức anh ta với khuôn mặt bình thản lúc nãy chẳng phải là cô vậy.
Lăng Giang Duật cảm thấy cô rõ ràng là đang cố ý, nhưng cuối cùng anh ta vẫn bật cười, dịu dàng dặn dò: “Muốn mua gì thì cứ quẹt tấm thẻ đó, lúc về nhớ bảo Trang Tiệp đưa em về, đừng có đi một mình đấy.”
Thôi bỏ đi, em gái ở bên cạnh đã là tốt lắm rồi.
Nhìn theo bóng lưng bọn họ đi vào câu lạc bộ, Lăng Giang Duật mới nổ máy, đưa xe hòa vào làn đường chính.
Lăng Giang Niệm ngồi ở ghế sau vẫn luôn im hơi lặng tiếng, hệt như một cái bóng đen chẳng biết làm cách nào để bộc lộ sự tồn tại của bản thân.
Cho đến khi chiếc xe rẽ phải, cô ta mới không nhịn được mà lên tiếng: “Anh, anh đi nhầm đường rồi.”
“Ừ, đi vòng thêm một vòng nữa.” Ý là anh ta cũng có lời muốn nói riêng với cô ta.
Đúng như dự đoán, giây tiếp theo Lăng Giang Duật đã bắt đầu câu chuyện từ một câu hỏi đơn giản: “Vào siêu thị mua gì thế?”
“Em mua linh tinh vài thứ thôi.” Dường như cô ta không muốn nói đến chuyện gia đình cho lắm nên cúi gằm mặt bới lộn túi đồ, tìm tới tìm lui cũng nhất quyết không chịu ngẩng đầu lên nhìn anh ta.
Mãi đến lúc gặp đèn đỏ ở đoạn đường phía trước, chiếc xe từ từ dừng lại, cô ta thấy không thể trốn tránh được nữa mới lôi một món đồ ra rồi đưa lên phía trước.
“Em tiện tay mua một cái đồ trang trí để trên xe thôi, nó tỏa ra hương thơm mùi quýt, giúp tỉnh táo tinh thần…”
Cô ta đưa tay về phía trước, Lăng Giang Duật đưa tay ra đỡ lấy, ngón tay của hai người lướt qua nhau trong tích tắc. Rõ ràng chỉ là một sự tiếp xúc bình thường, thế nhưng Lăng Giang Niệm lại phản ứng hệt như vừa chạm phải cục than hồng, vội vàng rụt tay lại.
Động tác hơi mạnh, Lăng Giang Duật lại chưa kịp cầm chắc nên cái đồ trang trí rơi thẳng xuống hộp tỳ tay ở giữa hai ghế, sau đó lăn lông lốc xuống thảm lót sàn ở ghế lái.
Không gian trong xe bỗng chốc yên tĩnh tới mức có thể nghe rõ tiếng tim đập thình thịch liên hồi.
Lăng Giang Niệm thừa biết Lăng Giang Duật nhất định đang nhìn mình, cô ta cắm gằm mặt không dám ngẩng lên, sợ phải chạm ánh mắt thâm thúy kia qua kính chiếu hậu.
Cô ta siết chặt hai bàn tay, bộ móng tay màu cà phê nhạt vừa mới làm cách đây hai ngày cấu chặt vào lòng bàn tay. Cảm giác đau đớn nhè nhẹ truyền đến giúp cô ta bình tĩnh hơn đôi chút, cô ta điềm nhiên nói: “Cái đồ trang trí đó hình như có tích điện, em cầm không được chắc.”
Người ngồi ở ghế lái trầm mặc trong giây lát rồi cúi người nhặt món đồ trang trí lên, dùng giọng điệu bình thản đáp: “Lần sau cẩn thận một chút.”
“Em biết rồi anh.”
“Lúc nãy anh và Giang Nguyệt đã nói chuyện với nhau rồi.” Lăng Giang Duật hệt như chẳng hề nhận ra sự bất thường của cô ta, thản nhiên tiếp nối chủ đề đang dang dở: “Thực ra tính cách em ấy rất tốt, chỉ là vẫn còn chút oán trách anh thôi. Em đừng nghĩ ngợi nhiều, em ấy biết có trách kiểu gì cũng chẳng thể trách lên đầu em được.”
Nói đến cuối cùng, anh ta dịu giọng hẳn: “Giang Niệm, anh làm không tốt nên chỉ có thể bù đắp bằng cách này thôi. Em không cần tự tách mình ra khỏi gia đình này, em là con nuôi được chúng ta làm thủ tục giấy tờ đàng hoàng. Dù không có máu mủ ruột rà nhưng chúng ta cũng đã chung sống với nhau suốt mười năm trời, chúng ta không thể nào vứt bỏ hay ép em phải rời đi được, em đừng nghĩ ngợi lung tung.”
Đừng nghĩ ngợi lung tung, câu nói này anh ta đã nhắc lại hai lần. Chắc hẳn anh ta đã nhìn thấy quầng thâm có phần rõ rệt dưới mắt cô ta dạo gần đây, đoán được cô ta ngủ không ngon giấc.
Hồi nhỏ, hễ cứ sợ bị vứt bỏ lần nữa là cô ta lại thức trắng đêm không ngủ. Lần nào anh ta cũng an ủi cô ta bằng câu nói này.
Lăng Giang Niệm cảm thấy cổ họng nghẹn đắng khó chịu, giọng nói gọi anh ta cũng mang theo tiếng run rẩy: “Anh…”
Bầu không khí đã đến nước này, cô ta không kìm được mà ngước mắt lên nhìn về phía trước. Vừa hay chạm phải đôi mắt tĩnh lặng như nước trong kính chiếu hậu, ánh mắt của hai người giao nhau trong không trung một khoảnh khắc.
Sau đó, cô ta lại vội vàng lảng tránh ánh mắt anh ta, rũ mắt xuống, hàng mi khẽ rung lên bần bật.
“Cảm ơn anh hai, em đều biết cả, chỉ là… em chỉ lo Giang Nguyệt không thích nhìn thấy em thôi.”
Cô ta không dám ngẩng đầu lên nữa nên tự nhiên cũng chẳng thể phát hiện ra, Lăng Giang Duật sau khi chạm mắt với cô ta vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đến mức khiến người ta phải thất vọng.
Chỉ khi nhắc đến Lăng Giang Nguyệt, anh ta mới dời mắt đi chỗ khác, tự giễu cợt bản thân: “Chắc em ấy chẳng thích một ai đâu.”
Đặc biệt là người làm anh trai như anh ta đây.
Nếu Lăng Giang Nguyệt ngồi trong xe mà nghe được câu này, chắc chắn cô sẽ lập tức phản bác lại.
Ai bảo là cô chẳng thích một ai cơ chứ? Cô khá thích Trang Tiệp đấy thôi.
Bởi vì cậu ta thực sự rất thú vị.
Không gian bên trong câu lạc bộ giải trí không ồn ào náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng như ở quán bar, môi trường nơi này khá thanh tịnh. Lăng Giang Nguyệt đi theo Trang Tiệp lên tầng ba, còn nhìn thấy có người đang ôm một món đồ gốm sứ Thanh Hoa mà nghiên cứu tỉ mỉ.
Trang Tiệp lắc lư chùm chìa khóa siêu xe trên ngón tay. Người còn chưa bước nổi hai bước, quản lý Triệu của tầng ba đã cười tươi như hoa cúc chạy vội ra đón.
“Cậu Trang, tôi còn đang thắc mắc sao phòng bao mở rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng cậu đâu đây. Hôm nay vẫn dùng phòng cũ như hôm qua chứ ạ?”
“Đổi phòng khác đi, đổi phòng khác đi, loại nào tao nhã một chút ấy. Hôm nay tôi đưa em gái đến để thư giãn.”
Quản lý Triệu liếc nhìn cô gái xinh đẹp phía sau cậu ta, có chút chần chừ hỏi lại: “Cậu muốn kiểu tao nhã như thế nào ạ?”
Dẫu sao thì mấy trò vui chơi mà cậu Trang này thường chơi ngày thường chẳng có trò nào mang cái mác "tao nhã" được cả.
Trang Tiệp ngẫm nghĩ một lát, nhìn bộ dạng đáng thương của cô em họ nhỏ bé đang ngó nghiêng nhìn ngó xung quanh như thể thấy gì cũng mới lạ, bèn búng tay cái chóc: “Đổi DJ thành đàn tranh đi, gọi hai thằng con trai đến gảy, gọi thêm mấy cậu nhóc đẹp trai chút nữa.”
Quản lý Triệu lộ ra vẻ mặt vô cùng kỳ quái: “…”
Đợi đến lúc tiết mục giải trí bắt đầu, Lăng Giang Nguyệt mới hiểu vì sao người ta lại có phản ứng như vậy. Bởi vì Trang Tiệp bắt mấy anh chàng đẹp trai mặc Hán phục gảy đàn tranh bài “Tự Do Bay Lượn”.
Nghe thứ âm nhạc vô cùng tao nhã đó, cộng thêm việc nhìn chằm chằm vào cái tên “kẻ đào hoa” đang cầm micro dán mắt vào màn hình, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng há miệng ra hát, lần đầu tiên Lăng Giang Nguyệt cười đến mức khóe mắt cong cong.
“Đợi đấy Giang Nguyệt, nghe anh hát nốt cao cho em xem, đảm bảo sẽ mang đến cho em một cú sốc nhỏ!”
Lăng Giang Nguyệt: “Đã đủ sốc lắm rồi.”
Đặc biệt là cái giọng hát gào rống của cậu ta, vỡ giọng rồi mà vẫn quyết không bỏ cuộc, nghe cứ như tiếng của con thủy quái biết phát ra sóng hạ âm ở hồ Tình Nhân vậy.
Hơn nữa, hát xong cậu ta vẫn còn thòm thèm nói: “Phát huy chưa tốt lắm, không lên nổi nốt cao.”
Cô vụng trộm cười tủm tỉm, nhìn cậu ta một lúc rồi nói: “Anh thử lại xem sao, em cảm thấy lần này chắc chắn anh làm được đấy.”
Trang Tiệp hiếm khi gặp được người không bài xích gu thẩm mỹ của cậu ta, người này lại còn khích lệ cậu ta nữa chứ, cậu ta vô cùng cảm động, quyết định phải trổ tài hát lại một lần cho thật hay.
Đến đoạn cao trào, cậu ta đột nhiên rùng mình một cái, hệt như vừa được tiêm hormone adrenaline vậy, cậu ta gào lên một tiếng chói tai, gào đến mức đỏ bừng cả mặt, thế mà lại thực sự lên được nốt cao.
Cái cường độ sóng âm đó, có lẽ cũng chỉ cách cường độ sóng hạ âm của thủy quái đúng bằng khoảng cách của một chủng loài mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



