Hải Thành.
Trở lại thành phố, sự náo nhiệt của chốn phồn hoa đô hội nhanh chóng thay thế cảm giác khó chịu mà vùng núi rừng hẻo lánh mang lại. Chưa đầy hai ngày, ký ức về một đêm trải qua trong bệnh viện kia dường như đã sờn mép, bắt đầu trở nên nhạt nhòa và bị ném ra sau đầu.
Đám Trang Tiệp mải chơi đến mức ngày đêm lẫn lộn, còn Lăng Giang Duật thì bận rộn công việc tới nỗi khó lòng về nhà một chuyến, anh ta đành phải tranh thủ thời gian hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Lăng Giang Nguyệt.
Chuyện sóng hạ âm lần này đã đả kích Trang Mân. Bà ấy không cho phép cô con gái mình vừa tìm về thoắt cái lại xảy ra chuyện nên nhất quyết cấm cô tiếp tục tham gia tổ chương trình kia. Bà ấy nhốt cô ở nhà như trông chừng mèo con, ngày nào cũng nghe ngóng các loại sở thích và thói quen của cô.
Ví dụ như biết cô thích ăn kem, hôm sau bà ấy liền bảo người giúp việc tích trữ cả một thùng. Vì thùng kem đó, bà ấy còn đặc biệt mua một chiếc tủ lạnh nhỏ mang thương hiệu xa xỉ với kiểu dáng vô cùng thiếu nữ, chỉ để dành riêng cho một mình cô dùng.
Trái lại, người trong cuộc là Lăng Giang Nguyệt lại hệt như người vô can, ở nhà cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, hiếm khi xuống lầu hoạt động. Lăng Giang Duật về nhà năm sáu lần, nhưng chỉ có một lần duy nhất nhìn thấy cô đang gặm sô cô la hạt dẻ ở cửa phòng bếp.
Dường như người sợ hãi vì chịu tổn thương từ sóng hạ âm trước đó chẳng phải là cô.
Hôm nay lại có chút khác biệt, cô biến mất tăm.
Trang Mân dậy sớm gọi cô ăn cơm nhưng không thấy người đâu, tìm quanh quất cũng chẳng ai thưa, gọi điện thoại thì không ai bắt máy. Bà ấy hoảng hồn cất cao giọng gọi, rồi hốt hoảng chạy vội xuống lầu, suýt chút nữa thì vấp ngã.
“Giang Nguyệt biến mất rồi! Con bé không có trong phòng! Có phải lại đi…” Bà ấy muốn nói là có phải lại đi lạc rồi chăng, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại thì thấy chuyện đó không thể xảy ra.
Đây đâu còn là lúc con gái còn nhỏ nữa, sao có thể đi lạc được chứ, chỉ có khả năng là cô tự mình rời đi mà thôi.
Trang Mân nắm chặt lấy tay Lăng Trí Thành, giọng nói cũng đang run rẩy: “Có phải con bé ôm hận chuyện chúng ta không tìm thấy nó năm xưa không? Có phải nó hận chúng ta mang Giang Niệm về nuôi không? Nhưng đó là do Giang Duật thực sự không chịu đựng nổi nữa…”
Khoảng thời gian này, con gái không hề thân thiết với bà ấy, bà ấy đều nhìn thấu tất thảy. Suy nghĩ cỡ này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí bà ấy.
Lăng Trí Thành đỡ lấy bà ấy rồi an ủi: “Em đừng nghĩ ngợi lung tung. Biết đâu con bé đang đợi bữa sáng ở bên nhà bếp, hoặc đang ở trong mấy căn phòng nhỏ khác nên không nghe thấy em gọi thì sao.”
Diện tích căn nhà rất lớn, chỉ tính riêng tầng một đã có ba dãy hành lang dài. Nhà bếp và phòng của người giúp việc nằm ở phía sau, cách phòng khách khá xa. Bình thường, người giúp việc nấu xong cơm nước đều phải gọi điện thoại để thông báo cho họ, chứ nếu chỉ kêu gào thì chẳng thể nào nghe thấy được.
Nghe thấy lời này, Trang Mân liền đi hỏi người giúp việc, nhưng câu trả lời nhận được là cô hoàn toàn không có ở phía sau.
Lăng Trí Thành lại vỗ về: “Chắc con bé chỉ ra ngoài đi dạo chút thôi, có khi nó có thói quen tập thể dục buổi sáng chăng?”
Trang Mân nghẹn ngào: “Không thể nào, con bé về nhà lâu như vậy rồi nhưng chưa từng rèn luyện buổi sáng bao giờ, nó cũng chẳng bao giờ rời đi vào buổi sáng cả, con bé rất thích ngủ mà.”
Tối qua Lăng Giang Duật ngủ ở nhà. Anh ta nghe thấy giọng của bà ấy từ trên lầu bèn vội vã chạy xuống, ngay cả áo sơ mi cũng chưa cài xong cúc.
Vừa dứt lời, ở cửa liền vang lên tiếng mở khóa. Cả ba người đồng loạt quay đầu nhìn lại, làm cho kẻ đang định bước vào nhà giật nảy mình.
“Mẹ ạ?” Là Lăng Giang Niệm.
Cô ta cố tình chọn thời điểm này để trở về, như vậy sẽ không phải chạm mặt Lăng Giang Nguyệt. Thế nhưng, tình hình trong nhà lúc này lại khiến cô ta có phần bất an.
“Anh, có chuyện gì vậy?” Cô ta vô thức ghé sát về phía Lăng Giang Duật.
“Giang Nguyệt không biết đi đâu mất rồi.” Lăng Giang Duật bình tĩnh lại. Anh ta hơi ngửa cổ, nhanh tay cài nốt cúc áo sơ mi rồi nói tiếp: “Anh ra ngoài tìm xem sao.”
“Để em đi cùng anh nhé, anh hai.” Cô ta cũng chẳng thể nào ngồi im vô cảm ở chỗ này được.
Trang Mân lại không mấy tình nguyện, bà ấy cảm thấy nếu Giang Nguyệt nhìn thấy Lăng Giang Niệm thì có lẽ sẽ không vui cho lắm. Thế nhưng, dù sao đây cũng là đứa con gái mà bà ấy đã nuôi nấng suốt mười năm trời, bà ấy biết cô ta chẳng có mưu đồ gì khác mà chỉ thật lòng muốn giúp đỡ. Vì vậy, bà ấy bèn tìm một cách vẹn cả đôi đường, đó là bà ấy cũng sẽ đi theo.
Bàn bạc đến cuối cùng, cả nhà đều đổ xô ra ngoài, kéo theo cả người giúp việc và chú Phúc.
Vì không biết rốt cuộc Lăng Giang Nguyệt đã đi đâu, khoảng cách gần hay xa, bọn họ chỉ đành xem camera giám sát trước, sau đó mới đi dò hỏi từng người xung quanh. Khi xem camera giám sát ở cổng lớn khu biệt thự, bọn họ đã phát hiện ra bóng dáng của cô. Cô đi về hướng Đông, dáng vẻ nhẩn nha dạo bước chứ chẳng hề giống với bộ dạng của một kẻ đang bỏ nhà ra đi.
Lăng Giang Duật thở phào nhẹ nhõm rồi vội vã tìm về hướng Đông. Mười mấy phút sau, Lăng Giang Niệm là người đầu tiên nhìn thấy cô đang đứng trong hàng người xếp hàng chờ mua đồ ở một quán ăn sáng.
Tám giờ sáng mùa này tiết trời vẫn còn chút se lạnh. Xửng hấp của quán ăn sáng vừa được mang ra, luồng hơi nóng hầm hập đã lan tỏa ra bên ngoài. Hơi nước làm nhòa đi khuôn mặt của những người xếp hàng phía trước, nhưng động tác ngáp dài và giọng nói uể oải thì vẫn nghe thấy rất rõ ràng.
Trong hàng có nhân viên của các công ty gần đó, có học sinh khoác trên mình bộ đồng phục tinh tươm, lại có cả những cụ già xách theo làn đi chợ, cứ dăm ba người lại quay sang trò chuyện cùng nhau. Lăng Giang Nguyệt trà trộn vào giữa đám người đó, cô cúi đầu đếm tiền lẻ, lát sau lại ngẩng lên xem bao lâu nữa mới tới lượt mình, thỉnh thoảng còn vểnh tai nghe ngóng người trước kẻ sau nói chuyện.
Lúc cúi đầu, cằm cô vùi sâu vào trong cổ áo nỉ có mũ, góc nghiêng trông vừa trong trẻo lại vừa tốt đẹp. Dáng vẻ mềm mại ấy khiến Lăng Giang Duật chẳng thể thốt nên lời trách móc nào.
Anh ta chỉ cảm thấy máu huyết khắp toàn thân cho đến giờ phút này mới chảy ngược trở lại, hệt như vừa mới cắm đầu cắm cổ chạy liền hai ngàn mét rồi dừng lại. Từng nhịp thở truyền tải hơi nóng hừng hực, làm sục sôi thứ cảm xúc mừng rỡ vì tìm lại được món đồ đã mất từng cuộn trào trong lúc nhìn thấy em gái ở bệnh viện mấy ngày trước.
Phảng phất như mỗi một bước chạy đi tìm cô vào ngày hôm nay, đều là để bù đắp cho những lỗi lầm năm xưa.
Có điều, cảm xúc dâng trào quá mức phóng đại, tiềm thức mách bảo anh ta có điểm gì đó không ổn, khiến chân mày anh ta khẽ giật nhíu lại.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy người trong hàng, anh ta lại quăng những suy nghĩ này ra sau đầu, cất bước đi tới rồi gọi giật Lăng Giang Nguyệt đang chậm rề rề nhích từng bước lên phía trước.
“Giang Nguyệt.”
Thực ra Lăng Giang Nguyệt đã sớm phát hiện ra bọn họ rồi, thế nhưng cô vẫn luôn chẳng hề có phản ứng gì mà cứ mặc cho bọn họ quan sát. Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng gọi, cô mới quay đầu nhìn sang với ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Hai phút sau, cô ôm lấy phần bánh nếp kẹp quẩy vừa mua được rồi đi tới trước mặt bọn họ: “Sao mọi người lại ở đây?”
“Bởi vì đi tìm con đấy.” Người lên tiếng là Lăng Trí Thành, ông ấy đi theo tìm ròng rã suốt nửa tiếng đồng hồ nên giọng điệu không được tốt cho lắm, vẻ mặt cũng cực kỳ nghiêm túc: “Đi ra ngoài sao con không nói với ai tiếng nào hả? Con có biết chúng ta rất lo lắng cho con không? Gọi điện thoại cũng chẳng biết đường nghe máy, hại cả nhà đều phải đổ xô ra ngoài tìm con.”
Bọn họ đã quen với lối sống an nhàn sung sướng, đến mức ăn cơm còn phải đợi người ta dọn đũa đến tận tay. Sáng sớm tinh mơ đã phải chạy đôn chạy đáo ra ngoài tìm người, mệt mỏi đến độ quần áo xộc xệch cả ra, đúng là làm trò cười cho thiên hạ.
Lăng Giang Duật cố ý cản ông ấy giảng đạo lý: “Bố.”
Thế nhưng, khóe môi của Lăng Giang Nguyệt đã xệ xuống rồi.
“Không nói cho mọi người biết là vì mọi người đều chưa dậy, còn điện thoại không nghe máy là do tôi cài chế độ im lặng. Ngay cả hồi ở viện phúc lợi, tôi cũng đâu cần phải báo cáo mọi bề như vậy…”
Lời còn chưa dứt, Lăng Trí Thành đã buông lời dồn dập: “Nhà mình đâu phải viện phúc lợi! Về rồi thì phải biết giữ phép tắc lễ nghi một chút, muốn ăn gì thì bảo tài xế đi mua không được hay sao, con đâu phải đám trẻ hoang nào cơ chứ!”
“Bố!”
“Ông nói bớt vài câu đi!”
Lăng Giang Duật và Trang Mân đồng thanh cất cao giọng, muốn lấn át lời nói của ông ấy.
“Không cần phải bớt lời đâu.” Lăng Giang Nguyệt khẽ bật cười tự giễu: “Tôi vốn dĩ chính là một đứa trẻ hoang mà. Nhìn xem, bánh nếp kẹp quẩy đấy, tôi còn chưa từng được ăn món nào ngon đến thế này đâu, cũng chẳng biết lại có quán ăn sáng khiến nhiều người phải xếp hàng đến vậy cơ đấy.”
Vẻ mặt của Lăng Trí Thành hơi đờ ra, cơn giận dữ dần chuyển hóa thành sự áy náy.
Bầu không khí tĩnh lặng hệt như căn nhà gỗ thủng lỗ chỗ vào mùa đông, lạnh lẽo đến mức khiến người ta bị đóng băng tại chỗ, chẳng thể nào thốt nên lời.
Cô mặc kệ mọi người mà cắn một miếng quẩy, ánh mắt xa xăm kín đáo quan sát bọn họ.
Bốn con người, cảm xúc của mỗi một người đều chẳng hề giống nhau, có áy náy, có lo lắng, có chần chừ, lại có cả sự gượng gạo, vô cùng phong phú và đa dạng.
Đặc biệt là sự phẫn nộ xẹt qua trong chớp mắt kia. Đã rất lâu rồi cô không còn được tiếp xúc với loại cảm xúc có hương vị mãnh liệt đến nhường này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



