Mưa ở Ninh An nói đổ là đổ. Từng hạt mưa nặng hạt nện xuống mặt đường bên ngoài Cục Công an huyện, cuốn theo bùn đất bắn cả lên ống quần người đi đường, vô cớ gợi thêm vài phần phiền muộn.
Chương Đồng đang đứng hút thuốc trước cửa thì phía xa đột nhiên lóe lên ánh đèn xe. Luồng sáng mạnh mẽ xuyên thủng màn mưa, chói đến mức nhức cả mắt.
Chưa kịp nhìn rõ, một chiếc xe G-Class đã phanh rít lại ngay trước mặt gã. Một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác gió bước xuống, đóng sầm cửa xe rồi rút thẻ ngành quơ nhanh trước mặt Chương Đồng.
“Phòng Đặc nhiệm UMA, Lận Tranh.” Giọng nói trầm thấp vang lên giữa đêm mưa. Vừa giới thiệu xong, đôi chân dài đã sải bước vào trong nhà, theo sau đó là câu hỏi đi thẳng vào vấn đề: “Nhân chứng ở đâu?”
Chương Đồng giật mình, vội vàng vứt tàn thuốc rồi bám gót theo vào. Vừa rảo bước dẫn đường, anh ta vừa thì thầm giới thiệu: “Ở trong văn phòng. Có một đoàn làm chương trình đang quay ở lâm trường cũ cách đây ba mươi cây số, do thiết bị gặp sự cố nên nán lại hơi muộn. Chập tối có hai người đi vứt rác, nói là nhìn thấy một bóng đen kỳ quái. Một người bị dọa sợ đến mức ngã đập đầu vào tảng đá lớn ngất xỉu, hiện đã được đưa đến bệnh viện, còn cô Lăng Giang Nguyệt này là nhân chứng thứ hai…”
Vừa dứt lời, Chương Đồng lén liếc nhìn Lận Tranh. Đường nét sườn mặt của anh vô cùng hoàn mỹ, góc cạnh sắc sảo như tạc, còn đôi mắt sâu thẳm lại toát lên vẻ trầm tĩnh và lạnh lẽo. Trông anh rất đỗi bình thường, chẳng có vẻ gì là kiểu người tin vào mấy chuyện thần hồn nát thần tính.
Lận Tranh chẳng buồn bận tâm đến ánh mắt dò xét của đối phương, chỉ dừng bước bên ngoài rồi đưa mắt nhìn vào trong văn phòng.
Bên trong có ba người, thế nhưng bất kỳ ai nhìn vào thì ánh mắt cũng sẽ lập tức tập trung vào bóng dáng mỏng manh ở giữa. Đó là một cô gái trẻ, ngồi nghiêng người về phía anh. Chẳng rõ có phải do dầm mưa hay không mà mái tóc đen nhánh cùng khuôn mặt nhợt nhạt của cô tạo nên sự đối lập vô cùng rõ rệt. Tấm chăn quấn kín tới tận cằm không hề khiến cô trông luộm thuộm, ngược lại càng tăng thêm dáng vẻ mong manh, yếu đuối. Cô đang tựa vào người một nữ cảnh sát, chầm chậm nhấp từng ngụm nước ấm. Đứng phía sau cô là một người khác đang sốt ruột gọi điện thoại.
Có lẽ vì vẫn còn hoảng sợ nên Lăng Giang Nguyệt rất nhạy cảm với ánh nhìn của người khác. Cô lập tức quay đầu lại, cảnh giác chạm mắt với anh.
“Là cô ta?” Lận Tranh không hề ngoảnh đầu lại mà cất tiếng hỏi.
Chương Đồng gật đầu: “Trông có vẻ nhát gan. Nhưng người bị nặng hơn là cô gái tên Trịnh Lâm Lâm cơ. Dù sợ đến mức run rẩy nhưng cô nàng này vẫn kể lại rành mạch được cảnh tượng lúc đó.”
Nói đến đây, anh ta lại liếc trộm Lận Tranh, ngập ngừng nói tiếp: “Cô ấy bảo thứ mình nhìn thấy rất giống người nhưng chắc chắn không phải con người. Nó cực kỳ cao to, khắp mình mẩy đầy lông lá, cái miệng thì vô cùng gớm ghiếc, tốc độ di chuyển lại thoắt ẩn thoắt hiện, chớp mắt đã lướt đi mất tăm. Đại loại thì… khá giống với dã nhân ở Thần Nông Giá.”
Chương Đồng cố gắng tìm cách diễn đạt. Khoan hãy bàn đến chuyện dã nhân có thật sự tồn tại hay không, chỉ riêng việc huyện Ninh An vốn chẳng có môi trường tự nhiên như Thần Nông Giá, làm sao lại đột nhiên xuất hiện dã nhân được cơ chứ?
Anh ta càng tin vào giả thiết hai cô gái đã nhìn nhầm hơn, có lẽ chỉ là bóng của một cái cây bám đầy dây leo nào đó thì sao? Dẫu gì cũng đã làm cảnh sát vài năm, Chương Đồng mới chỉ nghe chuyện gặp ma chứ chưa từng nghe ai đụng độ dã nhân bao giờ. Ban đầu anh ta còn tưởng mọi người đang đùa, nếu không nhờ Cục trưởng đưa ra một phương thức liên lạc rồi dặn dò vụ này không thuộc thẩm quyền của bọn họ… Tóm lại, trải nghiệm đêm nay cứ như thể anh ta đang sống trong một cuốn tiểu thuyết trinh thám kỳ bí vậy.
Lận Tranh nghe xong lại chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên. Anh cầm lấy bản ghi chép lời khai, đẩy cửa phòng rồi nói: “Biết rồi. Tôi sẽ nói chuyện riêng với cô ta.”
Chương Đồng đưa mắt dò hỏi cấp trên, sau khi nhận được cái gật đầu mới làm theo. Trước khi Lận Tranh bước vào, anh ta còn thì thầm dặn dò thêm: “À này, thân phận của cô gái đó hơi đặc biệt một chút. Cô ấy là con gái của Chủ tịch Tập đoàn Tấn Đông… là cô con gái ruột vừa mới được tìm về.”
Tập đoàn Tấn Đông vốn là cái tên đứng đầu ngành bất động sản trong tỉnh, hiện tại đang dần chuyển hướng sang lĩnh vực Internet. Năm xưa, khi con gái của Chủ tịch mất tích, lệnh tìm người được dán ngập tràn khắp các nẻo đường, thậm chí còn có cả giải thưởng khổng lồ cho người cung cấp thông tin. Chỉ là không hiểu vì sao cô con gái cưng này đã ngồi ở Cục Công an huyện lâu như vậy mà vẫn chưa thấy ai đến đón về.
Dù sao thì cứ lịch sự một chút cũng không thừa.
Hàng chân mày của Lận Tranh khẽ nhướng lên. Anh không nói gì, sải bước đi thẳng vào trong. Kéo một chiếc ghế ra rồi ngồi xuống, anh cố gắng hạ giọng sao cho nhẹ nhàng nhất có thể: “Lăng Giang Nguyệt đúng không? Nghe nói cô đã phát hiện ra thứ gì đó kỳ lạ?”
Lăng Giang Nguyệt quấn chặt tấm chăn mỏng, nhìn người đàn ông trước mặt rồi hỏi ngược lại: “Anh là ai?”
Đôi mắt cô đen láy, toát lên vẻ lạnh lẽo đến lạ lùng. Cảm giác bị đôi mắt ấy dõi theo khiến người ta cảm thấy có chút rờn rợn.
Lận Tranh giơ thẻ ngành lên lướt nhanh trước mặt cô để chứng minh thân phận: “Lận Tranh, người phụ trách chuyên án về vụ chạm trán lần này của các cô.”
Dường như cô không nhìn rõ hàng chữ nhỏ ghi chức vụ phía trước, chỉ chậm rãi đọc lại tên anh, ngữ điệu chầm chậm hệt như một đứa trẻ mới bập bẹ đánh vần: “Lận… Tranh.”
Lận Tranh càng nghe, đôi chân mày càng nhíu chặt.
Những lời miêu tả của cô hoàn toàn không trùng khớp với đặc điểm của các loài sinh vật giống người đã được ghi nhận. Lẽ nào lại là một sinh vật chưa xác định?
Thấy cô gắng sức kể lể đến mức hai má đỏ ửng, phần sau của câu chuyện thì lộn xộn và không ngừng lặp đi lặp lại một vài chi tiết, có vẻ như cô thực sự đã bị dọa sợ đến hoảng loạn. Lận Tranh giơ tay ra hiệu cho cô dừng lại, sau đó tiện tay rút một cuốn sổ đưa sang.
“Cô vẽ ra được không?”
Lăng Giang Nguyệt liếm đôi môi đã khô khốc, nhận lấy cuốn sổ rồi cầm bút trầm ngâm một lát mới ngập ngừng vẽ.
Lận Tranh liếc mắt nhìn. Kỹ năng hội họa của cô đúng là “tuyệt vời”, tuyệt đến mức suýt chút nữa là anh đã nhận ra nổi đó là giống loài gì rồi.
Ánh mắt anh dừng lại trên cuốn sổ vài giây, sau đó dời sang đôi bàn tay của cô. Đôi bàn tay trắng nõn nà, mềm mại, những đường gân xanh hằn rõ trên mu bàn tay càng tôn lên vẻ gầy gò ốm yếu. Xem ra trong suốt mười năm ròng rã mất tích, cô cũng được sống một cuộc đời an nhàn, chẳng cần động tay động chân làm việc nặng nhọc.
Đợi Lăng Giang Nguyệt vẽ xong, Lận Tranh cầm lấy rồi nhanh tay chỉnh sửa vài nét. Bức vẽ biến dạng đến mức thay da đổi thịt hoàn toàn, sau đó anh mới đưa lại cho cô xem: “Có phải như thế này không?”
“Tầm đó, những phần khác tôi cũng không nhìn rõ lắm.”
Dù trong lòng thầm nghĩ hai bức vẽ rõ ràng khác xa nhau một trời một vực nhưng anh không hề vạch trần. Sau khi hỏi rõ địa điểm xảy ra vụ việc, anh yêu cầu cô để lại phương thức liên lạc.
“Tiếp theo đây chúng tôi sẽ tiến hành điều tra thực địa.” Lận Tranh đứng dậy, buông câu kết luận quen thuộc như văn mẫu: “Hy vọng cô Lăng đây có thể giữ bí mật, đừng kể chuyện này cho bất kỳ ai, cũng tuyệt đối không được đăng tải lên mạng. Cứ chờ tôi liên lạc.”
Vừa dứt lời, anh đẩy ghế trở lại chỗ cũ rồi hỏi thêm: “Cô có biết cô gái tên Trịnh Lâm Lâm kia được đưa đến bệnh viện nào không?”
Sau khi kể hết mọi chuyện, Lăng Giang Nguyệt dường như đã trút được gánh nặng trong lòng. Cô cúi đầu nhấp một ngụm nước, mỉm cười đáp: “Bệnh viện Gia Dụ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

