Giang Lục Đinh cười lắc đầu, nói một cách nghiêm túc, “Tôi không hi vọng mình mang lại gánh nặng cho người khác, nếu như chuyện tình cảm bị ảnh hưởng quá nhiều bởi yếu tố hiện thực vậy thì chắc chắn sẽ rất đau đầu, lưu lại rất nhiều tai họa ngầm.” Ví như, cô và Phó Minh Tông vậy.
Ánh nắng ban chiều chiếu vào khuôn mặt xinh đẹp thanh tú của cô, đôi mắt trong veo như suối.
Thẩm Trác trầm mặc một lát, sau đó chậm rãi cười nói: “Ngày sau còn dài, chúng ta cứ tùy theo duyên số, thế nào?”
Giang Lục Đinh chỉ cười đáp lại, không nói được hay không. Sau khi chia tay với Phó Minh Tông, cho dù là chuyện nhỏ hay lớn, cô đều không dám dễ dàng nói lời hứa hẹn nữa, bởi vì trên đời này có quá nhiều điều vô thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
