Ban đầu, bọn họ vốn không muốn nhận nuôi Tô Vi.
Dù sao trên người cô cũng chẳng có tài sản gì đáng để bọn họ nhòm ngó.
Nhưng Lục Nhưỡng nói với họ rằng cha mẹ hắn cũng để lại cổ phần công ty cho Tô Vi.
Có được lý do này, đôi vợ chồng kia mới miễn cưỡng đồng ý nhận nuôi cả hai.
Lục Nhưỡng lớn hơn Tô Vi ba tuổi.
Năm nay, Tô Vi mười chín tuổi.
Còn hắn đã hai mươi hai.
Mười tám tuổi, cuộc đời Lục Nhưỡng rơi xuống đáy vực.
Một thiếu niên mới mười tám tuổi, vừa phải bỏ học đi làm thuê kiếm tiền nuôi sống bản thân và Tô Vi, vừa phải gánh trên vai khoản nợ khổng lồ.
Những ngày tháng ấy có thể nói là cùng cực.
Nhưng cho dù cuộc sống đã đẩy hắn đến bước đường cùng, Lục Nhưỡng vẫn chưa từng nghĩ đến việc bỏ rơi Tô Vi.
Cô em gái chỉ biết ăn uống, không biết làm gì ngoài việc ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn, chẳng những không trở thành gánh nặng trong mắt hắn, mà còn là lý do duy nhất khiến hắn cố gắng sống tiếp.
Hắn gần như đặt toàn bộ hy vọng sinh tồn của mình lên cô.
Chỉ cần Tô Vi có thể sống tốt, có thể vui vẻ, hạnh phúc...
Hắn chịu khổ một chút cũng chẳng sao.
Cho đến khi...
Tô Vi làm ra chuyện đó.
Một chuyện đủ để hoàn toàn nghiền nát chút thiện lương cuối cùng trong lòng Lục Nhưỡng.
Cũng chính từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời hắn mới thực sự rơi xuống địa ngục.
Tô Vi vừa nghĩ đến sự kiện kia, cả người lập tức run lên.
May mắn.
May mắn chuyện đó vẫn chưa xảy ra.
Cô vẫn còn thời gian.
Vẫn còn một cơ hội để thay đổi tất cả.
Chỉ cần lần này cô không đi theo con đường cũ...
Có lẽ cô sẽ không phải chết trong động trùng, cũng không cần trở thành vật hy sinh cho con đường báo thù của Lục Nhưỡng.
Tô Vi âm thầm siết chặt tay.
Nhất định phải sống!
Cho dù có phải ôm chặt đùi nam chủ, cô cũng tuyệt đối không buông!
“Vi Vi, dù sao bọn họ cũng là cậu và mợ của em. Tuy trước đây họ có làm sai một vài chuyện, nhưng trời cao có đức hiếu sinh. Dù thế nào cũng nên cho họ một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm, em nói có đúng không?”
Đúng đúng đúng.
Anh nói gì cũng đúng!
Nhưng vấn đề là...
Anh cảm thấy tôi còn có cơ hội để đền bù sao?
Tô Vi khát đến mức cổ họng khô rát, một câu cũng chẳng thể thốt ra. Cô chỉ có thể mở to đôi mắt ướt át, vô tội nhìn Lục Nhưỡng.
Không ngờ hắn lại hiểu được ánh mắt ấy.
Khóe môi Lục Nhưỡng cong lên, nụ cười càng thêm dịu dàng.
Tô Vi lập tức rùng mình.
Cô vội vàng quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn hắn thêm một giây nào.
Là cô sai rồi.
Cô thật sự sai rồi!
Cái gọi là “trời cao có đức hiếu sinh”, cái gọi là “cho một cơ hội đền bù” từ miệng đại ma vương này...
Chính là dùng mạng sống để đền bù!
Tô Vi gần như đã có thể tưởng tượng ra kết cục thê thảm của đôi vợ chồng cực phẩm kia.
Chắc chắn sẽ chết đến mức thê thảm không nỡ nhìn.
Còn cô...
QAQ.
Tô Vi càng nghĩ càng tuyệt vọng.
Hiện tại, Lục Nhưỡng rõ ràng đã là một lính gác cấp Thần.
Nhưng hắn cố tình che giấu thực lực thật sự của mình, chỉ công khai rằng bản thân đã thức tỉnh thành một lính gác cấp S thấp nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
