Mà ở thời điểm những người khác vẫn còn đang tuyệt vọng chiến đấu trong các động trùng, Lục Nhưỡng của kiếp trước đã trọng sinh trở về.
Hắn chẳng những biết rõ tương lai, mà thực lực còn trực tiếp tăng vọt đến cấp Thần.
Một mình hắn, cộng thêm một dẫn đường phù hợp, đã đủ để giải quyết vấn đề của động trùng mà hơn mười tiểu đội tinh nhuệ cũng không thể xử lý.
Đây vốn là một cuốn tiểu thuyết báo thù.
Cho nên, càng về sau, Lục Nhưỡng đương nhiên sẽ trở thành người đứng trên đỉnh thế giới.
Hắn có quyền lực, có địa vị, có vô số mỹ nhân vây quanh, cuối cùng còn mở ra hậu cung, thống trị giang sơn.
Còn Tô Vi?
Một nhân vật phụ nhỏ bé đến mức gần như chẳng đáng nhắc tới.
Kết cục của cô đã được định sẵn.
Bị Lục Nhưỡng vứt bỏ trong động trùng.
Sau đó...
Bị Trùng tộc cắn xé thành từng mảnh.
Nghĩ đến đây, Tô Vi lại nhìn nam nhân đang đứng trước mặt.
Cô không khỏi rùng mình.
Không được.
Tuyệt đối không được!
Tô Vi cúi đầu nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn bình nước ngay trước mắt.
Hiện tại cô chỉ muốn uống một ngụm nước.
Dù sao trước khi nghĩ đến chuyện sống sót sau này...
Cô cũng phải sống sót qua cái nóng bốn mươi độ này trước đã!
Nghĩ đến kết cục của mình, Tô Vi lập tức cảm thấy toàn thân như có hàng nghìn con sâu đang bò lúc nhúc, da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát.
Nhìn cô khóc đến mức thở không ra hơi, Lục Nhưỡng cuối cùng cũng mềm lòng.
Hắn cúi người, ôm Tô Vi vào lòng, giống như ngày cô còn nhỏ, kiên nhẫn vỗ về.
“Vi Vi ngoan, đừng sợ.”
Bàn tay lạnh lẽo nhẹ nhàng đặt lên lưng cô, từng chút từng chút xoa dịu.
Nhưng Tô Vi cảm nhận được hơi lạnh truyền qua lớp quần áo, chẳng những không bình tĩnh hơn mà ngược lại càng khóc dữ dội.
Cô sợ quá!
Đây chính là nam chủ sau khi hắc hóa đấy!
Một người sau này có thể khiến cả thế giới run rẩy, hiện tại lại đang ôm cô dỗ dành như một đứa trẻ.
Càng nghĩ, Tô Vi càng cảm thấy tương lai của mình vô cùng u ám.
…
“Vi Vi, cậu và mợ đang cầu cứu chúng ta.”
Lục Nhưỡng đeo ba lô trên vai, đứng cạnh một tháp tín hiệu chập chờn lúc có lúc không.
Chiếc điện thoại trong tay hắn liên tục nhận được những tin nhắn cầu cứu.
Tín hiệu quá yếu, tin nhắn gửi đến lúc được lúc mất, nhưng nội dung vẫn đủ để nhìn ra tình hình bên kia không ổn.
Tô Vi nhìn màn hình điện thoại, sau đó lại lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Lục Nhưỡng.
Nam nhân đứng dưới ánh mặt trời gay gắt.
Gương mặt tuấn tú vẫn bình thản, khóe môi thậm chí còn mang theo một nụ cười dịu dàng.
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn màn hình điện thoại, vẻ mặt ôn nhu đến mức khiến người ta có cảm giác hắn đang nhìn người mình yêu thương nhất.
Nhưng Tô Vi lại rùng mình.
Tới rồi.
Làn sóng giết chóc đầu tiên của nam chủ... sắp bắt đầu rồi!
Theo cốt truyện, năm Lục Nhưỡng mười tuổi, cha mẹ hắn gặp tai nạn qua đời.
Cậu và mợ thương xót, đứng ra nhận nuôi hắn.
Nhưng trên thực tế, đôi vợ chồng này chẳng hề có ý tốt.
Thứ bọn họ nhắm đến là khối tài sản khổng lồ mà cha mẹ Lục Nhưỡng để lại.
Sau khi nhận nuôi Lục Nhưỡng, cậu và mợ chẳng những ngang nhiên chiếm lấy căn biệt thự xa hoa của Lục gia, mà còn tiếp quản luôn công ty của cha mẹ hắn.
Từ một đôi vợ chồng bình thường ở khu phố cũ, bọn họ chỉ trong thời gian ngắn đã trở thành người thuộc tầng lớp thượng lưu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
