“Không mời em lên nhà ngồi một chút sao? Em thấy có khả năng chúng ta lại là hàng xóm tầng trên tầng dưới đấy!” Khương Hoài nhìn Chung Tư Thần đang dẫn đường vào thang máy, đùa cợt nói.
“Biết đâu được, anh cũng mới dọn sang đây hôm qua.”
“Thật không? Em cũng vậy đó!”
Thang máy dừng ở tầng 20, cuối cùng hai người vẫn đi vào phòng của Khương Hoài.
“Vào đây ngồi chơi đi! Đừng lo, em không ăn thịt người đâu.” Khương Hoài đùa giỡn nói.
Chung Tư Thần không phải lo lắng gì cả mà là đang xem kết cấu căn hộ của Khương Hoài. Không ngờ rằng cô đã dỡ bỏ toàn bộ các phòng cũ, chỉ giữ lại phòng ngủ và phòng khách, phòng ăn thì nằm riêng biệt.
“Anh ngồi trước đi, em đi rót nước cho anh. Anh ăn tối chưa?”
Chung Tư Thần nói dối: “Ăn rồi.” Thực ra lúc tan làm, anh vừa lái xe về đến khu chung cư, còn chưa xuống xe thì đầu đã bắt đầu đau nên bèn ngồi nghỉ trong xe một lúc.
“Vậy thì ăn một ít hoa quả nhé.” Khương Hoài đi vào bếp, lấy từ không gian ra một ít dưa hấu và dâu tây.
“Ừm.”
Chưa được bao lâu, Chung Tư Thần cảm thấy cũng muộn rồi nên bèn ra về.
Về tới dưới lầu, tâm trạng anh vẫn chưa bình tĩnh lại được, trong đầu chỉ toàn là niềm vui vì đã tìm thấy Khương Hoài.
Bên phía Khương Hoài, sau khi dọn dẹp xong, cô liền bước vào không gian.
Nghe thấy tiếng va chạm của ly tách, Khương Hoài bước qua thì thấy một người một mèo say mềm nằm dưới đất. Gương mặt của Tiểu Bạch đỏ bừng, còn đỏ hơn cả mông khỉ. Cô ngồi xuống xem tình hình: “Say không nhẹ đâu ha, đúng là cái gì cũng dám uống.” Nhìn những chai rượu trên mặt đất, nào là bia, rượu trắng, rượu vang, rượu trái cây... đủ cả. Uống nhiều như vậy, mấy ngày này ngủ mê man là phải, tỉnh dậy không đau đầu mới là lạ.
Khương Hoài bế Tiểu Bạch và Bông Tuyết đặt vào trong căn phòng ngủ phong cách cổ trang, nhưng cô thấy ở đây hơi khó ở, bắt đầu nghĩ không biết có nên dựng vài căn nhà container không. Nhưng mà không đúng, rõ ràng hệ thống chính đã cấp cho cô một căn biệt thự mà.
Thế là cô bèn đi xem thử. Không ngờ toàn bộ biệt thự chiếm tới một ngàn mét vuông, điều quan trọng là bên trong được thiết kế nội thất tràn ngập cảm giác công nghệ cao, nhưng không quá hào nhoáng, mà lại giống như được thiết kế riêng cho con gái vậy. Ai mà là con gái của hệ thống chính thì đúng là sướng thật... À không đúng, hệ thống chính có khi không phải con người mà chỉ là một đoạn mã lập trình thôi.
Hệ thống chính: Chị mới không phải là người ấy! À khoan, không được chửi. Mình còn chưa muốn yểu mệnh đâu!
Khương Hoài lại đi xem nhà kho, không ngờ mới chỉ chất đầy chưa tới một phần mười. Cái kho của cô bé lớn như vậy à? Đợi Tiểu Bạch tỉnh lại hỏi thử xem.
Khương Hoài đến chỗ thiết bị tập thể dục, lại bắt đầu rèn luyện như thường lệ. Mỗi ngày cô đều luyện tập trong không gian khoảng năm tiếng, sau đó tắm rửa rồi mới đi ngủ.
Sáng hôm sau, Khương Hoài và Chung Tư Thần cùng nhau ăn sáng, sau đó mỗi người một hướng.
Khương Hoài vào kho cất hết đồ đạc, rồi lại đặt hàng dược phẩm, quần áo, đồ tiêu dùng ở các nhà máy của những thành phố khác. Dù dùng không hết cũng có thể đem ra giao dịch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)