Ba người cơm nước xong, mẹ Tiểu Văn nhanh chóng thu thập sạch sẽ, liền theo ba người Vân Khởi ra khỏi nhà.
“Chị Triệu, khuya hôm nay quá nguy hiểm, các ngươi có thể ở nhà không đi ra, “ chứng kiến Triệu Linh mang theo Tiểu Văn đi theo phía sau bọn họ, Vân Khởi kinh ngạc nói.
Triệu Linh ôn hòa cười “Ta biết rõ, hôm nay tang thi vây thành, ta mặc dù là nữ nhân, Tiểu Văn là đứa bé, ta mặc dù không thể lên thành tường, nhưng chúng ta lại có thể trợ giúp mọi người vận chuyển vật tư, hy vọng có thể đem những tang thi kia toàn bộ giết sạch, “ nói đến đây, trên mặt Triệu Linh lộ ra một tia sát khí.
“Đúng vậy, chị Vân, em cũng muốn đi đánh tang thi” Tiểu Văn giơ lên quả đấm nhỏ, kiên quyết nói.
Buổi tối căn cứ rất yên tĩnh, trong dãy dài lều không đếm hết bên trong lộ ra một vài tia sáng, có rất nhiều người đứng ở trước cửa lều, đưa mắt nhìn thân nhân, bằng hữu của mình hoặc là nhìn những người xa lạ đi lại trước tường thành,
Trong ánh mắt của bọn họ là chúc phúc là cầu nguyện, Vân Khởi có thể cảm giác được khát vọng mãnh liệt, khát vọng hòa bình, khát vọng giết sạch những tang thi bên ngoài uy hiếp tính mạng bọn họ kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)