"Thằng ranh con, ngươi dám cướp đoạt khách hàng của ta, thực là muốn chết " một người đàn ông cao gầy trong tay xách một bé trai gầy yếu, bàn tay không chút lưu tình đánh vào mặt đứa bé
"Chị, chị, kia hình như là Tiểu Văn a" Đồng Hạo chỉđứa bé bị nam nhân kia xách cổ áo đong đưa ở giữa không trung quay sang Vân Khởi nói.
Vân Khởi cùng Cao Lôi vừa nghe thấy, ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên bé trai kia mặc dù cúi đầu, nhưng nhìn nửa mặt bên, cũng nhận ra, đứa bé dẫn đường cho bọn họ Tiểu Văn.
Vân Khởi dừng bước, quay đầu nhìn về nam nhân kia đi đến, Đồng Hạo lại nhanh chóng chạy trước đến bên cạnh nam nhân kia, chỉ nam nhân nói
"Ngươi mau buông Tiểu Văn ra."
"Anh Đồng Hạo" Tiểu Văn vốn tưởng rằng hôm nay lạibị đánh một hồi, lại không nghĩ tới thế nhưng thấy được chị Vân Khởi, chú Cao Lôi, còn có anh Đồng Hạo, nhịn xuống nước mắt rơi xuống, ánh mắt lại có chua xót.
"Tiểu tử, ngươi là ai, dám quản chuyện của lão tử ta?" Nam nhân nhìn thấy Đồng Hạo chỉ cao tới eo hắn, khinh thường nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

