Đinh Mộ vội vã đến trường, lúc này cũng có rất nhiều phụ huynh khác nhận được tin nhắn và đang hối hả đến đón con.
"Mai Đóa, Mai Đóa, tớ sắp phải về quê rồi!" Vừa ra khỏi cổng trường, một tiếng gọi lanh lảnh vang lên từ phía sau.
Cô nhận ra đó là Tăng Dương Dương, bạn cùng lớp của con gái, cũng sống cùng tòa nhà với gia đình cô.
"Chào chị, mẹ Dương Dương." Đinh Mộ chủ động chào hỏi.
"Chào chị, mẹ Mai Đóa."
Hai đứa nhỏ nắm tay nhau chạy sang một bên thì thầm chuyện riêng. Nhìn mẹ Dương Dương, cô chợt nhớ ra ở kiếp trước, khi thảm họa ập đến, người phụ nữ này hoàn toàn không xuất hiện trong tiểu khu.
Đón Mai Đóa về nhà, Đinh Mộ bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Món canh xương bò hầm củ cải và ngô ngọt được cô chuẩn bị kỹ lưỡng. Đầu tiên, cô cho xương vào nồi nước lạnh, thêm hành lá, gừng già và một chút rượu nấu ăn rồi đun sôi để loại bỏ hết bọt bẩn. Sau khi vớt xương ra và rửa sạch dưới vòi nước lạnh, cô mới xếp chúng vào nồi đất cùng vài lát gừng tươi và nước linh tuyền tinh khiết, hầm nhỏ lửa suốt một tiếng rưỡi. Cuối cùng mới thêm củ cải, ngô ngọt vào đun sôi lại rồi tiếp tục ninh thêm bốn mươi phút nữa.
Khoai tây gọt vỏ, cắt hạt lựu rồi ngâm nước để loại bỏ bớt tinh bột. Bắp cải, đậu phụ, nấm hương, mộc nhĩ và cà rốt đều được thái miếng nhỏ, thịt ba chỉ thái lát mỏng. Cô làm nóng chảo, cho dầu ăn vào phi thơm hành, gừng, tỏi rồi trút thịt ba chỉ vào xào săn. Sau khi nêm thêm xì dầu, dầu hào, muối và các gia vị cần thiết, cô tiếp tục đảo đều tay. Cuối cùng, cô thêm nước linh tuyền vào, cho các loại rau củ, thịt viên và bún tàu vào hầm chung thành một nồi canh thập cẩm nóng hổi.
Vừa dọn cơm lên bàn thì con trai Mai Vũ Văn cũng đã về đến nhà.
Người còn chưa thấy đâu mà giọng nói đã vang lên từ ngoài cửa: "Mẹ, hôm nay lớp con có nhiều bạn bị cúm nên xin nghỉ lắm."
"Con mau bỏ cặp xuống, đi rửa tay khử trùng rồi vào ăn cơm." Đinh Mộ ngắt lời cậu bé. Ngày nào đi học về, con trai cũng tíu tít chia sẻ với cô đủ mọi chuyện ở trường.
Mai Vũ Văn ngồi vào bàn, cầm bát canh lên húp sùm sụp: "Mẹ nấu cơm ngon nhất trên đời!"
"Vậy lớp con có được nghỉ học không?" Nhớ đến chuyện cậu bé vừa nói, Đinh Mộ hỏi lại.
Mặc dù mấy tháng nay cô vẫn dùng nước linh tuyền từ không gian để bồi bổ sức khỏe cho hai con, nhưng trước tình hình dịch bệnh phức tạp thế này, từ tận đáy lòng cô không hề muốn con trai tiếp tục đến trường.
"Nghỉ rồi mẹ. Chiều nay lúc sắp tan học, thầy hiệu trưởng đã đến thông báo với giáo viên chủ nhiệm là lớp con sẽ nghỉ học từ ngày mai để học online tại nhà."
"Mai Đóa cũng không phải đi học nữa. Vừa khéo, ngày mai hai anh em dọn dẹp đồ đạc trong phòng mình đi, vài ngày nữa chúng ta sẽ chuyển sang nhà mới."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
