Không đợi Thẩm An lên tiếng nhắc nhở, Thẩm Duệ đột nhiên nhấc chân đá, cằm của giả quái thú đã bị đá nát!
Lúc này cả tiếng kêu thảm thiết cũng phát không được. Thẩm Duệ nhấc chân đá đồng thời vung tay trái lên, sương mù màu trắng lần thứ hai quấn quanh bộ xương khô đã bị đóng băng, mà băng trên người xương khô vừa nứt ra cũng bị sương mù màu trắng trám lại.
Thẩm Duệ nhìn chằm chằm giả quái thú không còn kêu được, khóe miệng hơi cười, nụ cười thật nhã nhặn cũng thật lạnh lùng.
Chu Vũ nhíu mày ánh mắt giả quái thú hoảng sợ trừng lớn, hỏi,
“Hắn dùng tiếng kêu để khống chế bộ xương khô kia?”
Thẩm Duệ phân phối xong, bảo mọi người lên xe về đoàn xe.
Trên xe Hunmer, Thẩm An nghĩ đến bộ xương khô màu đen, còn có giả quái thú kia, không biết hai người này có liên hệ gì với bảo bảo không?
Hiện tại thành phố A hẳn là không còn quái vật, có nên quay lại cửa hàng tiện lợi xem thử không?
“An An đang suy nghĩ gì?” giọng Thẩm Duệ bỗng nhiên vang lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

