Phương Bình chống nạnh trừng Thẩm Duệ, mặt ngạo nghễ, lớn giọng quát, “Hai cha con chúng tôi muốn gia nhập đoàn đội của cậu!”
Thẩm Duệ cười mỉm nhìn Phương Bình, “Thật sự ngại ngùng, tạm thời đoàn đội chúng tôi không thu người.”
Phương Bình nghe, khó có thể tin trừng Thẩm Duệ, “Cậu cự tuyệt?!”
Thẩm Duệ quay đầu nhìn Phương Bình, tiếp tục cười, “Vị đại gia này, bình thường tự xưng cao thủ … thì thường không phải là cao thủ, còn nữa, ngài thật sự cam tâm ném đi những thứ đó?” Thẩm Duệ dù bận vẫn ung dung nói, tùy ý đưa tay, chỉ chỉ cửa nhà máy.
Lần này cả người Phương Bình đều cứng lại rồi.
Thẩm Duệ cười nhẹ, nhưng trong mắt lại sâu thẳm lạnh như băng.
Phương Bình thu hồi ngạo nghễ trên mặt, nghiêm túc nhìn Thẩm Duệ, nói rằng, “Nhóc con, lão nhân muốn nói chuyện riêng với cậu.”
Thẩm Duệ khẽ gật đầu, quay lại vỗ vỗ đầu Thẩm An, “An An, em vào trong xe chờ anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

