Không thể đáp lại Nguyễn Điềm, Lô Tuyết Tuyết chỉ có thể hướng ánh mắt sang Diệp Mặc Phong.
Cô ta trừng mắt nhìn anh, như một nàng công chúa, vừa khóc vừa ra lệnh:
“Anh Mặc Phong, quỳ xuống cho em!”
Nguyễn Điềm giữ chặt cổ tay của Diệp Mặc Phong:
“Không được quỳ! Anh không làm sai điều gì, dựa vào đâu mà phải quỳ trước cô ta?”
Diệp Mặc Phong im lặng một lúc. Giọng của Lô Tuyết Tuyết lại vang lên:
“Em bảo anh quỳ xuống! Anh điếc sao? Hay là không xem lời em ra gì?”
Diệp Mặc Phong khẽ nhắm mắt lại. Sau ba giây, anh từ từ quỳ gối xuống.
Anh cứ thế quỳ trước mặt Lô Tuyết Tuyết và người tình của cô ta.
Nguyễn Điềm nhìn bóng lưng Diệp Mặc Phong, khóe môi khẽ giật:
“Anh bạn, anh có cần làm đến mức này không?”
Nguyễn Điềm thật sự không nói nên lời, Diệp Mặc Phong tại sao lại phải quỳ xuống trước một “trà xanh” như Lô Tuyết Tuyết?
Trên mặt Lô Tuyết Tuyết thoáng qua vẻ đắc ý, cô ta liếc nhìn Diệp Mặc Phong đang quỳ dưới đất, sau đó nhìn về phía Nguyễn Điềm:
“Cô định chen chân vào tình cảm giữa tôi và Mặc Phong sao? Chỉ là một con đàn bà hoang dã thôi.”
Lô Tuyết Tuyết rất tin tưởng Diệp Mặc Phong, biết rằng anh tuyệt đối không thể phản bội mình.
Giống như trước tận thế, anh luôn chỉ nhìn mỗi mình cô ta.
Lô Tuyết Tuyết vô cùng thích cảm giác được một người đàn ông đẹp trai như Diệp Mặc Phong chăm sóc.
Ánh mắt ngưỡng mộ từ những người xung quanh khiến cô ta cảm thấy cực kỳ thỏa mãn.
Sau khi tận thế đến, Lô Tuyết Tuyết lo sợ Diệp Mặc Phong sẽ thay lòng, may mắn là anh vốn cố chấp, một khi đã quyết định thì sẽ mãi đi theo người đó.
Lô Tuyết Tuyết đã dùng một chút thủ đoạn để trói chặt Diệp Mặc Phong, biến anh thành con chó trung thành của mình.
Cô ta rất giỏi sử dụng kỹ thuật thao túng tâm lý, huấn luyện Diệp Mặc Phong đến mức hình thành phản xạ có điều kiện.
“Rõ ràng là không ai thèm để ý đến cô, nên cô mới không nỡ buông tay Diệp Mặc Phong thì đúng hơn?”
Lô Tuyết Tuyết bị nói trúng tim đen, giận dữ quay đầu lại, hét lên:
“Tôi đang nói chuyện với anh Mặc Phong, liên quan gì đến cô?”
Sau đó, cô ta cúi đầu đe dọa Diệp Mặc Phong:
“Em ra lệnh cho anh đuổi ả đàn bà rẻ tiền này ra ngoài!”
Nghe vậy, Diệp Mặc Phong, người trước giờ luôn ngoan ngoãn và trầm lặng, hiếm khi không tuân lệnh cô ta:
“Cô ấy từng cứu mạng anh.”
Làm người không thể quên ơn cứu mạng.
Lô Tuyết Tuyết giận dỗi, nũng nịu:
“Vậy cô ta quan trọng, hay em quan trọng?”
Diệp Mặc Phong không nói gì.
Lô Tuyết Tuyết tức tối, giậm chân hai cái:
“Anh nói đi! Rốt cuộc ai quan trọng nhất trong lòng anh?”
Ba giây sau, giọng nói nhàn nhạt của Diệp Mặc Phong vang lên:
“Em.”
Lô Tuyết Tuyết lập tức cảm thấy mình đã chiến thắng. Cô ta ngạo nghễ nhìn Nguyễn Điềm:
“Tôi là người quan trọng nhất trong lòng anh Mặc Phong. Chính tôi đã giúp anh ấy vượt qua bóng tối, cô có tư cách gì so sánh với tôi?”
Nói xong, cô ta hất nhẹ mái tóc trên vai, khuôn mặt tràn đầy tự tin:
“Cả đời này Diệp Mặc Phong sẽ không bao giờ để mắt đến cô. Dù có simp thì anh ấy cũng chỉ simp tôi mà thôi.”
Nguyễn Điềm dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào gáy Diệp Mặc Phong, hỏi:
“Anh thực sự muốn simp cô ta cả đời à?”
Diệp Mặc Phong không thể phản bác. Đúng như lời Lô Tuyết Tuyết nói, vào thời điểm khó khăn nhất của anh, cô ta đã cho anh rất nhiều sự hỗ trợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


