Nếu Diệp Mặc Phong bị thương, chẳng phải cô cũng sẽ gặp nguy hiểm sao?
Vì vậy, Nguyễn Điềm không nghĩ nhiều, lập tức lao tới, cơ thể nhanh hơn suy nghĩ.
Khi nhận ra, cô đã lãnh trọn cú đập vào lưng.
Nguyễn Điềm không có khả năng nghịch thiên như Diệp Mặc Phong, cô chỉ là một người bình thường.
Chiếc chậu gỗ nặng nề đập vào lưng khiến cô đau đến mức hai mắt tối sầm lại.
Cô ngã vào lòng Diệp Mặc Phong, người đã kịp ôm lấy cô thật chặt.
Diệp Mặc Phong ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Lô Tuyết Tuyết, ánh mắt anh lúc này tối tăm đáng sợ.
“Anh… anh nhìn em bằng ánh mắt đó làm gì!”
Lô Tuyết Tuyết bị ánh mắt của anh dọa sợ, vội vàng biện hộ:
“Là Nguyễn Điềm tự lao lên đỡ cho anh, liên quan gì đến em?”
Nói đến đây, Lô Tuyết Tuyết như thể giành được thế thượng phong, lập tức lấy lại bình tĩnh.
Nhưng Lô Tuyết Tuyết chưa từng nghĩ đến, sau khi tận thế xảy ra, Diệp Mặc Phong đã chịu bao nhiêu thương tổn để bảo vệ cô ta.
Anh thực sự rất mạnh, dị năng cũng lợi hại, nhưng anh vẫn là con người.
Khi bị thương, anh cũng sẽ đau.
Lô Tuyết Tuyết luôn ích kỷ như vậy.
Diệp Mặc Phong nhắm mắt lại, ôm Nguyễn Điềm đứng lên.
Thấy anh không nghe lời, Lô Tuyết Tuyết lập tức kích động, trừng mắt nói:
“Em chưa bảo anh đứng lên! Diệp Mặc Phong, anh quay lại quỳ xuống cho em!”
Những lần trước, khi cô ta nói vậy, Diệp Mặc Phong đều ngoan ngoãn quỳ xuống.
Nhưng hôm nay, sau khi Lô Tuyết Tuyết làm tổn thương Nguyễn Điềm, anh đã không làm theo.
Thay vào đó, anh bế Nguyễn Điềm, kiên định bước ra khỏi căn lều chật hẹp.
Ra khỏi lều, Diệp Mặc Phong cẩn thận đặt Nguyễn Điềm lên chiếc xe đẩy.
Anh quỳ một gối xuống, nhìn Nguyễn Điềm đang đau đến mức nhăn mặt, như một chú chó lớn đầy mất mát, không khỏi cúi đầu.
Nguyễn Điềm nhìn anh, thấy bộ dạng mất tinh thần của anh, giọng uể oải nói:
“Diệp Mặc Phong, lần này thì tốt rồi, mặt tôi cũng nhăn như bánh bao súp rồi.”
Diệp Mặc Phong nhìn kỹ Nguyễn Điềm một lát, nhận ra khuôn mặt cô lúc này thật sự nhăn nhó như chiếc bánh bao súp.
Khóe môi anh không nhịn được mà khẽ nhếch lên trong chốc lát. Anh chợt nhận thấy dáng vẻ hiện tại của Nguyễn Điềm không hề xấu, thậm chí còn có chút đáng yêu.
Nguyễn Điềm trừng mắt: “Diệp Mặc Phong, tôi nghi ngờ anh vừa lén cười tôi.”
“Thật sao?” Diệp Mặc Phong khẽ chớp mắt: “Có lẽ là cô nhầm rồi.”
“Làm sao có thể nhầm được!” Nguyễn Điềm khẳng định chắc chắn: “Khóe môi của anh vừa nhếch lên trong 0,2 giây, tôi thấy rõ bằng cả hai mắt!”
“Ừ, cô thấy rồi.” Diệp Mặc Phong bất đắc dĩ chấp nhận, như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Ánh mắt anh không kìm được mà rơi xuống lưng của Nguyễn Điềm.
Nhìn cô đau đớn như vậy, chắc chắn phần lưng đã sưng đỏ cả rồi.
Diệp Mặc Phong nhất thời không biết làm thế nào để an ủi cô.
Anh khẽ cụp mắt xuống, dáng vẻ thất thần ấy lại càng giống một chú chó trung thành.
Phản ứng của Diệp Mặc Phong khiến Nguyễn Điềm không nhịn được cười. Nhưng chưa kịp cười được mấy tiếng, cô đã nhăn mặt vì động vào vết bầm tím trên lưng.
“Ái...” Nguyễn Điềm ngay lập tức chuyển sang chế độ cá khô: “Thật khâm phục anh, bị thứ nặng như vậy đập trúng, đau chết đi được.”
“Cô không cần chắn giúp tôi.” Diệp Mặc Phong mím môi: “Dị năng của tôi rất mạnh, bị đập như vậy không sao đâu.”
Nghe vậy, Nguyễn Điềm không chút suy nghĩ, thốt lên: “Nhưng anh cũng sẽ cảm thấy đau mà!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)