Trong mắt Giang Trạm thoáng qua một tia lưu luyến si mê, đôi mắt xinh đẹp này của cô cuối cùng cũng chịu nhìn anh rồi. Anh nắm tay Kiều Du, không chút do dự trả lời: "Tất nhiên là anh tin em."
Kiều Du cắn môi, trong lòng hạ quyết tâm, rành rọt nói: "A Trạm, những gì em sắp nói có thể sẽ làm đảo lộn toàn bộ nhận thức của anh, nhưng chúng thực sự tồn tại. Em rất bình tĩnh, cũng rất tỉnh táo, em không nói lời điên khùng, vì vậy em hy vọng anh hãy lắng nghe em nói, đừng nghi ngờ em, được không?"
Giang Trạm lặng lẽ nhìn cô. Anh không nói, Kiều Du cũng im lặng chờ đợi. Cho đến khi Giang Trạm gật đầu, đáp một tiếng chắc nịch: "Được."
Kiều Du nhìn Giang Trạm, vẻ mặt bình tĩnh lạ thường, giọng nói mang theo sự kiên định: "A Trạm, thực ra khi em tỉnh dậy trong bệnh viện, em đã không còn là em của trước kia nữa. Em bây giờ là em đã trải qua kiếp trước. Nói cách khác, em mang theo ký ức của kiếp trước mà sống lại một lần nữa."
Tuy Giang Trạm không nói gì, cũng không biểu lộ cảm xúc thái quá, nhưng Kiều Du vẫn có thể cảm nhận được sự kinh ngạc qua ánh mắt của anh.
"Thực ra lúc đầu em cũng không tin, nhưng sự thật chính là như vậy. Em của kiếp trước, sau khi chết ở tuổi 24, đã trở về nhập vào thân xác em của hiện tại."
Giang Trạm dường như không nghe lọt tai bất kỳ lời giải thích nào khác, anh chỉ nắm bắt một trọng điểm duy nhất, trong mắt hiện lên tia sát khí lạnh lẽo: "Là ai đã giết em?"
Lông mi Kiều Du khẽ run lên, cô nhỏ giọng đáp: "Là... dị chủng. Chính là những con quái vật trong giấc mơ của anh." Mặc dù bị kẻ khác cố ý hãm hại đẩy vào chỗ chết, nhưng suy cho cùng, cô thực sự đã bỏ mạng dưới móng vuốt của dị chủng, cũng không tính là nói dối anh.
Giang Trạm nhạy bén bắt được thoáng ngập ngừng của cô, nhưng anh cũng không truy hỏi thêm, thuận theo lời cô mà hỏi tiếp: "Dị chủng?"
"Đúng vậy, những ngày tháng lo sợ, bất an đó, em đã phải trải qua suốt bốn năm ròng, cuối cùng chết trong vòng vây của dị chủng."
Giang Trạm nghe cô kể, vẫn im lặng không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng siết chặt tay cô hơn.
Kiều Du không biết anh có thực sự tin hay không, nhưng một khi đã mở lời thì cô không định dừng lại.
"Sau khi được tái sinh, tất cả những gì em trải qua đều diễn ra y hệt kiếp trước, điểm khác biệt duy nhất là em có thể thay đổi được quỹ đạo sống của mình. Nhưng em nghĩ điều đó cũng không thể ngăn cản được bánh xe lịch sử, bởi vì tất cả những sự kiện lớn đều trùng khớp với kiếp trước. Nếu ở kiếp này, ngày tận thế vẫn đến thì ngày mai chính là ngày điềm báo."
Kiều Du gật đầu xác nhận: "Ừm, thực ra hôm nay toàn thành phố mất điện đã là một điềm báo rồi, chỉ là chưa rõ ràng lắm, hiện tại chỉ có vài tỉnh thành xuất hiện tình trạng này nhưng ngày mai sẽ lan ra toàn cầu. Kiếp trước, khi xảy ra bão từ, mặc dù nó gây rắc rối cho hệ thống mạch điện và liên lạc nhưng cũng chỉ ảnh hưởng trong khoảng hai ngày nên mọi người không quá để tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
