Dân làng bắt đầu công việc từ sáng sớm ngày thứ ba. Kiều Du dậy hơi muộn, ăn sáng xong thì đi bộ đến kho lương thực, định xem có chỗ nào cần giúp không. Người trong làng thấy cô muốn phụ giúp thì vui vẻ xua tay, một mực nói Kiều Du là khách, không thể để khách động tay động chân.
Kiều Du nhìn họ vui vẻ làm việc mà trong lòng có chút áy náy. Không ai hiểu rõ hơn cô rằng lương thực sau ngày tận thế quý giá đến nhường nào, nhưng bây giờ, cô lại đang cướp đi nguồn sống của họ. Mặc dù nhà nào trong làng cũng có lương thực dự trữ, nhưng trong ngày tận thế, nào có ai chê lương thực nhiều chứ?
Kiều Du cố gắng đè nén sự áy náy trong lòng, nghĩ đến những thùng nước PC mua trên mạng vẫn còn trong không gian, cô liền lần theo trí nhớ, tìm đến con suối hôm trước.
Mặc dù có Nước Quả của cây Ngọc nhưng thứ đó có công dụng thần kỳ, nếu dùng để rửa rau thì cô tuyệt đối không nỡ.
Không còn thùng rỗng, Kiều Du lại trở nên rảnh rỗi. Để không lãng phí thời gian, mỗi ngày cô đều lên núi chạy bộ để rèn luyện thể lực, chạy mệt thì đến bên thác ngồi uống Nước Quả, sau đó luyện tập cách điều khiển ngọc chủng.
Linh hồn cô từ thời tận thế trở về nhưng cơ thể thì không. Tuy hiện tại cơ thể cô nhờ có Nước Quả bồi bổ nên khỏe mạnh, linh hoạt, thể lực tốt hơn người thường rất nhiều, nhưng còn lâu mới đạt đến trình độ như ở kiếp trước.
Mặc dù thời gian có hạn nên thể lực của Kiều Du không tăng lên rõ rệt, nhưng đáng mừng là cô đã đạt được bước đột phá mới trong việc sử dụng ngọc chủng.
Kiều Du phát hiện ra rằng, ngọc chủng không chỉ cắm vào đất mới có thể nở hoa, mà nó còn hoàn toàn nghe theo ý muốn của cô. Chỉ cần cô muốn, ngay cả khi cầm trên tay, nó cũng có thể tấn công. Hơn nữa, theo sự phát triển chức năng cơ thể của cô, những dây leo mà ngọc chủng vươn ra ngày càng to khỏe, chắc chắn, chiều dài cũng dần tăng lên, từ khoảng nửa mét đến nay đã có thể đạt gần hai mét.
Số hàng hóa của làng Lư Lăng quả thực rất nhiều, ngày nào dân làng cũng phải ra ngoài từ sáng sớm đến tối mịt. Sau gần nửa tháng, cuối cùng công việc cũng có dấu hiệu kết thúc.
Trưa hôm đó, trưởng thôn đến tìm Kiều Du, nói rằng khoảng hai ba ngày nữa là xong, đợi đến chiều ông ta sẽ tìm vài người lên núi hái nấm cho cô, còn nói nấm trên núi đều là nấm dại nên không lấy tiền.
Kiều Du nghe xong lại không hề cảm thấy vui mừng. Những ngày này ở làng Lư Lăng, cô đã cảm nhận được hết sự nhiệt tình và chất phác của người dân nơi đây. Mặc dù đây là một cuộc giao dịch, nhưng họ lại không hề so đo tính toán. Một số lương thực có trọng lượng bị lẻ, khi đăng ký, họ liền trực tiếp xóa luôn phần lẻ. Một hai lần thì không sao, nhưng tích lũy càng nhiều thì càng tiết kiệm cho cô một khoản tiền lớn.
Kiều Du đã trải qua thời tận thế, cũng đã thấy qua quá nhiều mặt tối của con người. Cô vốn tưởng rằng trái tim mình đã cứng rắn như sắt đá, nhưng giờ đây vẫn có chút yếu mềm.
Kiều Du mấp máy môi, lời nhắc nhở đã đến bên miệng nhưng cuối cùng cô chỉ nói: "Cảm ơn", rồi nhìn bóng lưng trưởng thôn xa dần...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)