Nhưng chuyện kỳ lạ như vậy đương nhiên không thể tiết lộ cho Diêu Linh Linh.
Cuối cùng cũng đến giờ soát vé. Diêu Linh Linh tính tình vô tư, lên tàu là quên ngay chuyện mấy anh chàng kia. Cô ấy hào hứng kể cho Kiều Du nghe về phong cảnh và đặc sản quê mình. Kiều Du chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi vài câu, qua đó cũng nắm bắt được tình hình lương thực và địa hình của làng Lư Lăng.
Thành phố Y cách thành phố S không quá xa, đi tàu cao tốc chỉ mất hơn hai tiếng. Nhưng làng Lư Lăng lại nằm sâu trong vùng núi, xuống tàu còn phải đổi thêm hai chặng xe buýt nữa.
Mãi đến hơn 2 giờ chiều, hai người mới đặt chân đến đầu làng Lư Lăng. Kiều Du đi theo sau Diêu Linh Linh, từ xa đã thấy một cô gái và hai người đàn ông trung niên đứng đợi.
Diêu Linh Linh chạy đến ôm chầm lấy cô gái kia, rồi quay lại kéo Kiều Du tới giới thiệu: "Đây là trưởng thôn, đây là ba tớ, còn cô gái này là bạn tớ, cậu cứ gọi là Ninh Ninh."
Trưởng thôn và ba của Diêu Linh Linh trông rất hiền lành, chất phác. Cô gái tên Ninh Ninh cũng rất thân thiện, mỉm cười e thẹn với cô. Kiều Du lịch sự chào hỏi từng người rồi theo họ vào làng. Đi được vài bước, cô thấy phía trước có một chiếc xe bò kiểu cũ đang đợi sẵn.
"Đường trong làng toàn là đường núi, mấy hôm trước trời mưa nên hơi khó đi, ngồi xe bò sẽ đỡ mệt hơn đấy." Diêu Linh Linh vừa giải thích vừa nhanh nhẹn giúp cô chuyển hành lý lên xe.
Chiếc xe bò có kết cấu hết sức đơn sơ, chỉ là một tấm ván gỗ dày đặt trên hai bánh xe, xung quanh rào lại bằng vài thanh gỗ thấp. Người ngồi chen chúc trên thành xe. Trông thì cũ kỹ là vậy, nhưng nó giúp tiết kiệm được không ít sức lực.
Xe bò lăn bánh chừng mười lăm phút, Kiều Du mới thấy bóng dáng những nóc nhà lấp ló ở phía xa. Dọc đường đi, Diêu Linh Linh giới thiệu cho cô những cánh đồng hoa màu ven đường, thậm chí trong làng còn có cả nhà kính trồng rau quả trái vụ.
Nào cam, dâu tây, táo, kiwi, cho đến cả anh đào đều có khu trồng trọt riêng. Rau củ cũng phong phú không kém, từ bắp cải, cải thìa, khoai tây, củ cải trắng, cà rốt, cà chua, cho tới rất nhiều loại nấm và cả cà tím.
Nghe xong, Kiều Du không khỏi thầm cảm thán làng Lư Lăng đúng là một mảnh đất trù phú.
Vào làng, Kiều Du được sắp xếp ở tạm nhà Diêu Linh Linh. Sau khi thu dọn xong xuôi, cô ngỏ ý muốn đi xem hàng, Diêu Linh Linh cũng không câu nệ, nhanh chóng dẫn cô đến nhà trưởng thôn.
Kiều Du mỉm cười đáp: "Trưởng thôn không cần lo lắng về việc này đâu ạ, mọi người cứ chuẩn bị hàng trước. Sau khi tôi xem xong, nếu không có vấn đề gì, tôi sẽ gọi người đến vận chuyển. Chúng tôi có công nhân, có xe cộ, không cần phiền đến dân làng tốn sức đâu!"
Trưởng thôn nghe vậy, ngỡ Kiều Du hiểu lầm họ không muốn giúp, liền vội vàng xua tay: "Này, tôi không có ý đó, các cô chuyển hàng, chúng tôi nhất định sẽ xắn tay vào giúp một phen chứ!" Nghĩ một lát, ông ta lại nói: "Thôi được, nếu cô đã nói vậy thì chúng ta đi xem hàng trước đã!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)