"Người? Các người chắc chắn hắn vẫn là người? Hay nói cách khác, các người vẫn là người?"
"Anh... sao anh lại chửi người? Ai không phải là người! Tôi..."
Người đeo kính kia có vẻ hơi kích động, giọng điệu dồn dập hét lên.
Mắt anh ta theo ánh nhìn của Kỳ Độ, nhưng lập tức im bặt.
Chỉ thấy người đàn ông nằm trên đất đã không còn hơi thở, từ trong tay áo dày cộm chui ra một cành dây leo cực nhỏ, trên dây leo nở ra một bông hoa nhỏ màu đen.
Người đàn ông đeo kính vốn còn muốn lên tiếng lý luận, nắm chặt lòng bàn tay, giấu đi nửa móng tay đã chuyển màu đen ở ngón trỏ trái.
Anh ta lùi ra xa mấy mét, không kìm được sợ hãi.
Nếu đồng đội của anh ta đã bị nhiễm bệnh, vậy thì bản thân anh ta ngày đêm ở cùng, ăn cùng uống cùng...
"Về... về thành Thự Quang... về nhà..."
Đồng đội của người đàn ông đeo kính nói năng không đầu không cuối.
Chỉ là giọng nói lắp bắp, ngày càng cứng đờ.
Người đàn ông đeo kính nghe thấy tiếng, quay đầu lại nhìn.
Vì căng thẳng mà trái tim đập nhanh co bóp khiến anh ta thở dốc.
Người đàn ông đeo kính chưa kịp thở đều đã bị đồng bọn phía sau cắn vào cổ.
Đồng bọn vừa rồi vẫn bình thường như người khác, giờ đã biến thành zombie.
Trong vết thương giấu dưới lớp quần áo, mọc ra những cây thân leo chằng chịt.
"Cứu... cứu... cứu!"
Lời người đàn ông đeo kính chưa dứt, cơ thể anh ta đã bắt đầu vặn vẹo, cong gập một cách kỳ dị, hoàn toàn mất đi lý trí.
Kỳ Độ nhìn ba người đã biến dị, ánh mắt anh càng thêm sâu thẳm.
Thành Thự Quang thành lập hai mươi năm, giờ đã trở thành hy vọng và nơi nương tựa cuối cùng của những người sống sót.
Mặc dù biết bản thân đã nhiễm bệnh, biến dị, sinh mạng sắp đi đến tận cùng, nhưng vẫn mong có thể may mắn quay về.
Nét mặt băng giá của Kỳ Độ vừa rồi, bỗng trở nên dịu dàng đôi chút.
Anh vươn tay vỗ nhẹ vỏ trứng nhỏ đang run rẩy, được bọc trong chăn, ở ghế phụ lái.
"Bùm, bùm."
Hai tiếng súng vang lên, xử lý hai người đã biến dị còn lại.
"Nhóc đừng sợ, chỉ là bị thực vật biến dị lây nhiễm thôi."
Kỳ Độ khởi động xe việt dã, anh giải thích với vỏ trứng nhỏ ở ghế phụ lái.
Trước khi lái xe rời đi, anh dùng lôi điện hủy diệt hoàn toàn ba thi thể trên mặt đất.
"Ù ù..."
Quả trứng sứ trắng lắc lư vài cái, thoát khỏi tấm chăn đang bao phủ nó.
"Có chuyện gì vậy, vỏ trứng nhỏ?"
"Không phải nhóc hỏi tại sao tôi giấu nhóc đi sao?"
Kỳ Độ nghe vậy, anh mỉm cười, nhìn vỏ trứng nhỏ hình bầu dục đáng yêu, anh hỏi ngược lại.
"Không phải nhóc là vỏ trứng nhỏ sao?"
Nhìn vỏ trứng nhỏ "phản kháng", khóe miệng Kỳ Độ nở một nụ cười, anh nhẹ nhàng vỗ vỗ nó.
Thành Thự Quang cách Vọng Châu vài ngày đường.
Kỳ Độ đưa vỏ trứng nhỏ, lái xe trên đường cao tốc dài bất tận.
Trên con đường nhựa đầy vết nứt, nhiều chiếc xe cũ nát từ rất nhiều năm trước bị bỏ phế, bong tróc sơn, không còn nhận ra hình dáng ban đầu.
Trên những tảng đá khổng lồ không biết từ đâu lăn xuống, dây leo không tên bám víu.
Một người và một vỏ trứng nhỏ, sau khi lái xe vài ngày, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng thành Thự Quang.
Nhìn từ xa, thành Thự Quang, được mọi người gọi là châu lục hy vọng nối liền với đường chân trời ở phía cuối tầm mắt, xa xăm như thể ở tận chân trời.
"Sắp đến nơi rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



