Một người kịp phản ứng, hét lớn.
Lối ra vào còn lại của siêu thị cũng đã bị chặn kín, bọn họ muốn chạy trốn cũng chưa chắc đã thoát ra ngoài được. Mấy chục người sống sót trong siêu thị lập tức hoảng loạn, vội vã đi tìm thiết bị phòng cháy chữa cháy. Vòi cứu hỏa, bình chữa cháy, tất cả đều được lôi ra sử dụng. Trên mặt đất ở lối đi vốn đã có những chai rượu vỡ do Mạnh Thời Vãn đập nát từ trước, lửa lan đến đó liền bùng lên dữ dội, khói đen cuồn cuộn bốc lên nghi ngút.
Lâm Thiến đứng ở một góc siêu thị, nhìn đám người đang luống cuống tay chân dập lửa, trong lòng thầm mắng:
"Đúng là một lũ ngu ngốc, biết rõ người ta không dễ chọc vào mà còn gây sự làm gì. Cô ấy chỉ có một chiếc xe nhà di động, có thể dọn đi được bao nhiêu đồ chứ, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi."
Cô ấy thầm thấy may mắn vì trước đó mình đã không tỏ thái độ gì với Mạnh Thời Vãn, nếu không chẳng biết sẽ chết thảm thế nào. Người phụ nữ kia thật sự quá tàn nhẫn, một siêu thị lớn như vậy, với biết bao nhiêu vật tư, nói đốt là đốt.
Cũng may là hệ thống phòng cháy chữa cháy trong siêu thị khá hoàn thiện, và nhiều người sống sót vốn là nhân viên ở đây nên có thể sử dụng thành thạo các thiết bị. Họ đã kịp thời dập tắt đám cháy trước khi ngọn lửa lan đến toàn bộ khu bán rượu.
“Cô ta còn giúp chúng ta dọn dẹp hết zombie ở gần đây. Nếu không có cô ta, chúng ta có thể sống yên ổn như vậy sao? Các người cứ nhất quyết đòi đuổi cô ta đi, bộ tưởng cô ta là loại người dễ bắt nạt chắc?”
Những kẻ hôm qua chủ trương chặn lối đi giờ đây không đạt được mục đích, ngược lại còn chọc giận đối phương, liền bắt đầu trốn tránh trách nhiệm. Gã đàn ông trung niên cầm đầu quát lớn:
“Im hết đi! Các người cũng biết cô ta là kẻ giết người, dám giết cả ông Vương thì cũng dám giết chúng ta. Lỡ như cô ta nổi điên lên, chém hết tất cả chúng ta thì lúc đó các người có mà hối hận cũng không kịp.”
“Tôi đồng ý, người phụ nữ này không nên ở chung. Cô ta tàn nhẫn độc ác, tốt nhất là đuổi đi cho chúng ta được an toàn hơn.”
Bọn họ cũng không ngờ rằng, mạt thế zombie đã đến, nhưng thứ khiến họ sợ hãi lại không phải zombie, mà là một cô gái trẻ. Bọn họ dường như đã quên mất, sở dĩ không có zombie nào đến uy hiếp tính mạng của họ, cũng là nhờ cô gái kia.
Ngọn lửa đã tắt, khói đặc cũng tan dần. Đống tạp vật ở cửa lối đi đã bị thiêu rụi gần hết. Xuyên qua những khe hở của đống ván gỗ và giá sắt cháy đen, họ có thể nhìn thấy một người đang đứng ở phía đối diện. Người đó mặc một bộ áo mưa liền thân màu đen, che kín từ đầu đến chân, mũ áo mưa sụp xuống che khuất cả khuôn mặt. Trên vai người đó là một con mèo béo ú đang ngồi chễm chệ, trong tay nắm chặt một cây xẻng công binh.
Cây xẻng công binh này bọn họ rất quen thuộc, nó đã từng bổ vào đầu zombie, và cũng chính nó đã cắt đứt yết hầu của ông Vương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
