Trong núi.
Sau Khi Cảnh Lâm đào lên một cây đại hoàng, liền nhìn thấy bên cạnh có một thực vật dây leo khá quen thuộc, dây leo bò trên mặt đất kéo dài gần ba mét, lá cây đã già và héo, trên cành khô còn có rất nhiều quả đậu nho nhỏ màu đen xám. Cậu bỏ cây đại hoàng, rễ vẫn còn dính bùn vào trong gùi, ngắt thử một quả đậu tách ra quan sát một chút, cảm nhận hạt đậu đen rất có sức nặng trong tay, gọi lại Triệu Chí Văn bên cạnh: “Đây là cây đỗ đen đúng không?”(Nguyên văn là Mã đậu Hà Lan –马豌豆: search gg hình ảnh ra đậu màu xanh, nhưng theo cách tả của Cảnh Lâm thì hạt nó màu đen, nên mình để là đỗ đen, bạn nào biết thì chỉ mình mình sửa nhé)
Triệu Chí Văn đi tới: “Trông rất giống.”
Khi bọn hắn còn nhỏ rất hay lấy quả đậu đen ra chơi, lấy hết đám hạt bên trong, bấm đi một đầu là có thể làm còi thổi, vỏ đậu của nó nhỏ hơn rất nhiều so với đậu Hà Lan, miệng ngậm vỏ tay cầm gậy trúc là có thể đùa chơi rồi.
Xuân năm nay, trong ruộng lúa mì cũng có lác đác vài gốc đỗ đen, đều bị bọn cậu nhổ lên đem đi nuôi lợn cùng ngựa trong nhà. Lúc đó vỏ những đậu đen kia còn là màu xanh, chưa chín hoàn toàn, vì thế cũng không nhìn ra có biến hóa gì, thế nhưng giờ đây quan sát kỹ, thì vỏ ngoài của đậu đen tuy giống như trước đây đấy, chỉ cần chín cái là đều biến thành màu đen xám, có điều quả đỗ lại dài ra không ít, hạt đỗ bên trong không nhỏ hơn mấy so với đậu Hà Lan, hạt đỗ còn rất có sức nặng nữa, tựa như hòn sỏi nhỏ. Chính yếu là, Cảnh Lâm dùng tay nắn nắn, phát hiện hoàn toàn không thể tác động lên hạt đỗ được, cậu còn nhờ Nghiêm Lộ thử xem sao, cũng không có chút suy suyển gì.
Triệu Chí Văn không tin tà, tìm nơi có những khối đá lớn, kiếm lấy một tảng tàn nhẫn đập xuống, sau khi lấy tảng đá ra khỏi, ấy vậy lại nguyên vẹn không chút sứt mẻ.
Nghiêm Phi hái xuống mấy quả đỗ, nắm trong tay hạt đỗ đen ước lượng mấy lần, nói: “Nặng như vậy, có thể dùng làm viên đạn. Chúng ta đem những quả này đều hái về đi, lúc nào tới chỗ Thi Lỗi hỏi thử tài liệu cần dùng, xem xem có thể nhờ anh ta giúp chúng ta làm mấy cây ná bền chắc hay không.”
Nói là hái, kỳ thực là nhổ cả cây đỗ đen lên thôi, gấp khúc lại hai lần bỏ vào trong gùi liền gọn gàng.
Có điều số lượng viên đạn quá ít, dù sao cũng là thứ dễ tiêu hao, dùng một viên thiếu một viên, vì thế bốn người trong lúc tìm thảo dược, liền đặc biệt chú ý tới những cây đỗ đen đã biến dị này, bọn cậu mãi đến tận chiều tối mới ra khỏi núi, thảo dược tìm được không ít, đỗ đen cũng tìm được rất nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

