Sáng hôm sau, Cảnh Lâm và Nghiêm Phi dậy từ rất sớm, người thì xếp đồ lên xe, người thì phụ trách chuẩn bị lương khô cần dùng của ngày hôm nay. Cảnh Lâm dùng vải nhuộm cách nhiệt bọc lại thịt hươu và chim đã được làm đông, tuy thịt sẽ bị tan đá một chút, nhưng vẫn có thể để được thời gian nửa ngày, tới lúc đó số thịt này khẳng định đã sớm bán xong, hoàn toàn không phải lo vấn đề sẽ bị thối hỏng.
Sau khi ăn xong bữa sáng, Nhạc Nhạc liền dẫn theo mấy đứa nhóc khác lưu luyến không rời nhìn đám Cảnh Lâm xuất phát.
Đám người thôn họ Tạ và Long Chương ngày hôm qua đã định xong là hôm nay chờ ở nhà, sau đó sẽ hội hợp với mọi người, rồi cùng lên trên huyện, lúc đến quảng trường hội giao dịch, Cảnh Lâm thấy đám người Tào Tam Gia đã đến, bọn họ cũng bày một quầy hàng, hiện tại đang dỡ hàng xuống.
Thứ Cảnh Lâm lấy ra đầu tiên chính là thịt của nửa con hươu, vừa bày lên, tầm mắt của anh em nhà họ Tạ liền không thể dời được, vội vàng giục Cảnh Lâm phần năm cân cho bọn họ.
Đừng nhìn Thi Lỗi ghét bỏ cả ngày chỉ có thịt với thịt, phải biết hắn là người có năng lực, phương diện ăn uống nói thế nào cũng sẽ tốt hơn so với phần lớn người. Người năng lực bình thường thì không được như vậy, đặc biệt là một vài dân bản địa trên huyện, tích trữ thức ăn ít lại không có đất, mỗi ngày có miếng cháo húp đã không tệ rồi, tốt xấu gì cũng không chết đói, nào dám đòi thịt nữa a, chỉ có mỗi thôn mấy người Cảnh Lâm, một tháng là có thể ăn vài lần thịt bổ sung mỡ cho đỡ thèm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



