Qua trưa, Khúc Chính Siêu rời đi thôn số hai, trên người hắn còn mang nhiệm vụ, không thể ở lâu thêm, sau khi thấy được ông nội mình bình an, đơn giản giảng thuật lại một ít tình huống bên ngoài cho mọi người biết, rất nhanh đi rồi. Đám Cảnh Lâm cùng rời đi với anh ta, đáp nhờ chiếc xe tải lớn kia, tới nửa đường thì xuống xe.
Nhìn đuôi xe đi xa, Triệu Chí Văn than thở: “Đã lâu rồi không ngồi xe, cảm giác đung đa đung đưa rất mới mẻ nha.”
Nghiêm Lộ nói: “Không biết để đổi được một chiếc xe phải mất bao nhiêu tiền?”
Sau khi thành viên toàn gia tề tụ đông đủ, Cảnh Lâm rất nghiêm túc mà nói với chúng nó, không thể tùy tiện ra ngoài thôn này, không thể tùy tiện vào núi, vào núi cũng không thể chạy quá xa, bởi vì bên ngoài có người xấu, chúng sẽ tóm lấy mấy đứa đó.
Nghe xong chuyện này, toàn gia phản ứng không giống nhau, Nhạc Nhạc rất lo lắng; Quạc Quạc tỏ vẻ không sợ, chính mình có móng sắt có thể bắt người a; Ộp Ộp cũng tỏ vẻ chẳng sợ chi, chính mình bật nhảy một cái cũng có thể nhảy thật xa, người khác không thể bắt được rồi; Tố Trinh thì biểu thị nha, thật nhiều người nhìn thấy ta đều muốn bất tỉnh, hẳn phải là người khác sợ ta chứ; Tông Tông ấy thế mà cũng không sợ, bởi vì chị Tố Trinh chắc chắn sẽ bảo vệ mình.
Thấy chúng nó hoàn toàn một bộ dáng không thèm lưu tâm, Cảnh Lâm đối với đám con nít gan lớn này vạn phần bất đắc dĩ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


