Bởi vì con rết chạy ra, nên khu bên trong đã loạn cả lên. Chung Hiếu Huy nhân hỗn loạn ẩn giấu thân mình, dựa vào ánh trăng, nhanh chóng chạy về nơi ở của ba mẹ hắn.
Động tĩnh khu trong không nhỏ, một bức tường vây căn bản không ngăn được tiếng động truyền ra, lúc này ở khu ngoài người vốn nên đi ngủ khi nghe thấy tiếng vang đều chạy cả ra rồi. Sau một chốc Chung Hiếu Huy rời đi chỗ đó, con rết từ khu trong chạy ra khu ngoài, người tại khu ngoài kinh hãi, chạy trốn tứ phía, có người ý thức được đây là thời cơ tốt để trốn thoát, trong lúc nhất thời, toàn bộ căn cứ đều loạn cào cào cả lên.
Nhưng mà tối đó, tại một khắc khi Chung Hiếu Huy trốn được đi, tựa hồ như vận may của hắn đã cạn sạch, con rết kia xông ra khu ngoài, vậy mà xông thẳng về phía hắn.
Lúc đó Chung Hiếu Huy hô to lên: “Ba mẹ chạy mau!”
Thế nhưng lúc này mẹ Hiếu Huy cũng phát hiện con rết kia tựa hồ đã quyết định chọn con trai bà, Hiếu Huy hô ta bà làm như không nghe thấy, càng tăng nhanh hơn tốc độ chạy về phía hắn, mắt thấy răng nanh con rết đang múa máy ngay sau lưng Chung Hiếu Huy, mẹ Hiếu Huy – thân thể trước giờ vẫn chẳng bao giờ cao lớn bằng hắn, kéo thân thể gầy yếu như đột nhiên bùng nổ sức mạnh không thể tưởng được, bà trực tiếp nhào tới con rết đang quay lưng với bà, túm chặt lấy cái đuôi đầy gai đung đưa của nó.
“Con chạy mau!” Bà nói, trên mặt là tuyệt vọng là không muốn xa rời đứa con.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
