Trời vừa sáng, Cảnh Lâm còn chưa kịp rửa mặt, cậu đã lại lần nữa cảm giác được trận pháp mà cậu bố trí lần hai bị động tới, phương hướng phía cửa thôn.
Nghiêm Phi cũng đang đi nấu bữa sáng, nghe Cảnh Lâm bảo, lập tức cởi tạp dề, nói: “Đi xem xem sao.”
Hai người ra cửa, một đường đi nhanh đến cửa thôn, vừa vặn nhìn thấy vài thôn dân khác trong thôn dậy sớm, đang đứng bên cạnh tường vây, phía dưới chân tường vây, một người đàn ông trung niên vạm vỡ và một nam thanh niên đang nằm trên mặt đất, hai tay không ngừng quơ quào, chân cũng quẫy đạp liên tục, đang khàn giọng hô hoán cứu mạng.
Gia đình họ Nghiêm cách cửa thôn gần nhất, hai người đã ở đấy rồi, thấy Cảnh Lâm và Nghiêm Phi đến, việc Cảnh Lâm bố trí trận pháp chuyện mấy người gia đình bọn họ đều biết, cũng biết hai người nằm dưới đất kia có biểu hiện như vậy khẳng định cũng không thoát khỏi ảnh hưởng của trận pháp. Nghiêm Nhuệ Phong hỏi Cảnh Lâm: “Hai người bọn họ đang làm gì vậy?”
Cảnh Lâm chưa trả lời, thôn dân bên cạnh đã cướp lời đáp: “Không biết nha, tôi đang loanh quanh dưới đồng ruộng đây, thì bỗng nhiên hai người này kêu to nhảy từ trên tường vây xuống.”
“Thôn chúng ta không phải lại bị trộm vào chứ? Nhìn động tác hai tên trộm này, giống như đang chết chìm vậy.”
Thời điểm Cảnh Lâm bày trận pháp khi đó, Nghiêm Phi đã hỏi qua hiệu quả của trận pháp rồi, người đi vào, chỉ có thể nhìn thấy phía trước là một mảnh hồ nước không thấy điểm cuối, nếu từ trên tường vây nhảy xuống, thì trong mắt người xông vào trận pháp, bọn họ dĩ nhiên sẽ ngã vào trong nước rồi, đồng thời cảm giác bị chết chìm cũng vô cùng chân thực, bởi vì ở trong trận, bọn họ cũng không nhìn thấy được người khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


