Dưới cái nhìn của Cảnh Lâm, những cơ sở của trận pháp và phù pháp rất đơn giản, tại phương diện làm bùa và chiếm lấy linh khí đối với cậu không có chút độ khó nào, nhưng ở trong mắt hai anh em Nghiêm Phi lại bất đồng. Nghiêm Lộ làm hỏng mười mấy tấm lá bùa, mới hoàn thành một tấm bùa thành phẩm, nhưng linh khí bị khóa bên trong quỹ tích lại rất ít ỏi, cũng không chống đỡ được đến khi trận pháp kết thúc. Nghiêm Phi thì, tốt hơn rất nhiều, tuy cũng lãng phí không ít lá bùa, nhưng bùa thành phẩm cuối cùng hoàn thành được, quỹ tích bùa pháp ẩn ẩn có lưu quang(ánh sáng lấp lánh), có thể chống đỡ trận pháp, nhưng không kiên trì được bao lâu.
Bởi vậy xem ra, Nghiêm Lộ giống như Triệu Chí Văn, ở phương diện này không có thiên phú gì, còn Nghiêm Phi, nếu tiếp tục học tiếp, nhiều nhất có thể học xong bậc nhập môn.
Có điều đây cũng chỉ là thiên phú tại phương diện làm bùa của bọn họ, "Tiểu Hạo Thiên Tâm Pháp" vẫn có thể tu tập, về vấn đề tiến độ tu tập, đương nhiên cũng phải xem thiên phú.
Giảng giải thật cẩn thận tầng thứ nhất của phần Sơ Động tâm pháp, Cảnh Lâm dẫn dắt mấy người vận chuyển tâm pháp.
Thời điểm Cảnh Lâm vận chuyển tầng thứ nhất lúc trước, không mất thời gian bao lâu là có thể cảm giác được "Khí" xung quanh rồi. Mà ba người này, từ chiều đến tối cùng ngày, cả ba vẫn không có chút tiến triển nào. Sau đó Cảnh Lâm bảo bọn họ đừng nản mà từ bỏ, cứ y theo cậu nói mà làm như vậy là được.
Từ đó về sau mỗi ngày luyện xong thuật đánh đối kháng, thời gian khác ba người họ đều dành ra để đả tọa. Trong ba người, Nghiêm Phi sớm nhất có thể cảm giác được khí, thế nhưng y cũng phải tiêu tốn thời gian tới sáu ngày, Nghiêm Lộ chậm hơn y một chút, tốn hơn mười ngày một tẹo, mà Triệu Chí Văn thì, sau nửa tháng mới rốt cục cảm thấy khí, xét trong ba người là kẻ có thiên phú kém nhất. Bất quá hắn cũng không chán nản, bây giờ có thể tiếp xúc đến thứ thần kỳ như vậy hắn cũng đã rất thỏa mãn rồi.
Nghiêm Phi cũng như Cảnh Lâm, sau khi khí vận chuyển một vòng ở trong người, sẽ quay trở lại mi tâm, mà Nghiêm Lộ nói nàng cảm thấy toàn bộ khí thẩm thấu vào bên trong xương cùng cơ thịt của nàng, chỉ vận hành tâm pháp hai, ba ngày nàng cũng có thể cảm giác được khí lực bản thân lại có xu thế tăng lên, xem ra giống với chuyện rèn luyện thân thể giai đoạn thứ ba bậc Quy Nhất, có điều bản thân Nghiêm Lộ đã khác hẳn với người thường rồi, từ gốc rễ của hai trường hợp là không có cách nào so sánh được.
Khiến Cảnh Lâm kinh ngạc là Triệu Chí Văn, hắn cũng giống như Nghiêm Lộ, khí tiến vào trong cơ thể không bảo tồn lại được, cũng như Nghiêm Lộ mà ẩn vào trong cơ thịt, xương cốt, con đường tu luyện tương lai tựa hồ cũng hướng về phương diện tăng mạnh thân thể đi.
Có điều dù nói thế nào, bốn người đều có phương hướng cường hóa trong tương lai của chính mình rồi.
Bởi vì đa số rau trồng trong vườn đều rất khó ăn, nên người trong thôn đem những rau củ vốn trồng đều nhổ sạch, sau đó lại lần nữa trồng rau mới, mà lúc này, rau cải thảo Cảnh Lâm trồng tại sân trước đã thành thục được một luống rồi. Một luống này Cảnh Lâm không nhổ lên toàn bộ để ăn, mà triệt bỏ đi trận pháp cho nó tiếp tục tự do sinh trưởng. Bởi vì cải thảo ở trong trận pháp sẽ vẫn bảo trì ở thời điểm tươi mới nhất, ăn ngon thì ngon đấy, thế nhưng cứ như vậy tiêu hao thì rất nhanh những hạt giống cậu mua sẽ không còn nữa, vì thế Cảnh Lâm muốn cho nó kết hạt giống.
Rau xà lách trong sân sau đã mọc lên rất lớn, Cảnh Lâm dùng hai tay vừa vặn ôm hết, mười lá rau bên ngoài đều xõa tung ra, đấy là chưa kể lúc trước Cảnh Lâm không thể không nhổ rất nhiều búp rau mọc vổng lên. Rau xà lách và hành đều sinh trưởng tiếp cận thời điểm chín muồi thì ngừng lại. Rau xà lách ăn sống rất chát, ăn khi đun sôi cũng không có vị ngon như trước đây, điều này cũng làm Cảnh Lâm biết không phải hết thảy rau dưa phát triển chỉ thuần túy dựa vào linh khí là có thể mỹ vị như cải thảo. Có điều đúng là mùi vị của hành lá tốt hơn trước, dùng cải thảo nấu với mì sợi, thêm bột hạt ớt cùng hành lá xắt nhỏ vào, mì sợi nguyên bản rất phổ thông đều trở nên không giống như vậy nữa.
Gia đình Triệu Trí Văn cũng trực tiếp thanh không vườn rau, đem dưa chuột trở nên khó ăn, mướp, cà, còn có rau muống các thứ đều nhổ hết đem đi ủ phân, học theo Cảnh Lâm toàn bộ trồng cải thảo và hành lá. Bởi vì rau xà lách Cảnh Lâm trồng ra lợn sẽ ăn, nên Chu Ngọc còn trồng một luống rau xà lách nữa, để làm thức ăn cho lợn.
Bí đao và bí đỏ biến dị kết quả so với năm ngoái sớm rất nhiều, đã không nở ra hoa mới nữa, Chu Ngọc liền nhờ Nghiêm Lộ hỗ trợ đem hết tất cả trái cây chín hái về. Cảnh Lâm thu gom lại hết các dây leo của bí đao, bí đỏ, mướp, tuốt hết đi lá cây, dùng dao mài nhẵn những gai đâm tại bề mặt, lại dùng nước rửa sạch sẽ, là được những sợi dây thừng rắn chắc người bình thường dù có dùng hết toàn lực cũng không chém đứt, chất lượng hơn gấp trăm lần dây thừng mua được trong thị trường trước đây.
Nghiêm Lộ lắc đầu, "Không cần, em dùng rìu quen tay rồi." Nàng tin tưởng kể cả cái rìu bị mẻ mấy chỗ cũng không có mấy người có thể đỡ được nó, đập xuống một cái thật mạnh khẳng định phải nói bye bye với thế giới này.
Tại thời điểm người trong thôn thanh lý vườn rau, Nghiêm Nhuệ Phong ra mặt, cùng nói một tiếng với Liêu Thục Phân, đem một mẫu đất nhà bà ta lấy gieo trồng rau thu lại, sau đó mời Triệu Thừa Hoài giúp một tay chỉ bảo, cũng đem rau dưa gieo trồng rồi.
Hai ruộng rau của hai nhà Cảnh Lâm chưa bố trí Tụ Linh trận, bởi vì hiện nay cậu còn không biết tốc độ sinh trưởng của các rau dưa người trong thôn mới trồng xuống như thế nào, kể cả có thể dùng trình độ biến dị không đồng nhất để lấy cớ, nhưng cũng không thể trùng hợp cả hai nhà có quan hệ tốt đều không giống như vậy đi. Đất vườn trồng rau trong nhà cậu có tường vây, vì thế ngược lại không lo lắng vấn đề này,
Qua lập thu(ngày 7, 8, 9 tháng 9), bắp ngô người trong thôn gieo xuống đã cơ bản có thể thu hồi về nhà rồi. Chiều hôm đó, thật nhiều người trong thôn đều bận việc ở trong ruộng, một nhóm người to to nhỏ nhỏ mười mấy thành viên bỗng nhiên xuất hiện ở cửa thôn, mỗi người xanh xao vàng vọt, quần áo lam lũ, có vài người trên thân còn quấn băng vải thấm máu. Khi đoàn người này nhìn thấy thôn nhà quen thuộc, thật nhiều người đều kích động đến không nhịn được mà gào khóc.
"Cha, mẹ! Con đã trở về!"
"Ông nội, bà nội!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

