Vừa nghe thấy chuyện lấy đi hai phần ba lương thực, sắc mặt Vương Gia Cường cùng Trương Diễm Diễm đều đen. Theo ý của Vương Gia Cường, Ngô Mỹ Lệ muốn thằng con thì đưa cô ta là được rồi, gã quanh năm làm công ở bên ngoài, con trai cũng chỉ đến ăn Tết mới được gặp mặt trong khoảng một thời gian ngắn, cao hứng thì trêu đùa vài câu, mất hứng liền ném cho hai người phụ nữ trong nhà chăm sóc, tình cảm với con trai cũng không sâu.
Mà Trương Diễm Diễm thì sao, cô ta sở dĩ mặt dày mày dạn theo Vương Gia Cường trở về, chính là bởi vì coi trọng thân phận người nông thôn của gã. Người nông thôn mà, mặc dù có chút keo kiệt, thế nhưng mỗi nhà đều có ruộng đất a, phải biết thời điểm cô ta được Vương Gia Cường cứu, cô ta bởi vì không tìm được thức ăn đã bị đói bụng ròng rã hai ngày rồi, ngay cả một ngụm nước uống cũng không có, tư vị đó cô ta về sau cũng không muốn được thể nghiệm thêm một lần nữa, nếu Ngô Mỹ Lệ đem đi thằng con trai, thì trong nhà ít đi một đứa con ghẻ, thiếu một phần lương thực bị tiêu hao, cuộc sống sau này càng thoải mái chút. Tiếc rằng bà lão trong nhà chết sống không buông tay, Trương Diễm Diễm cũng không dám ở trước mọi người lộ ra một mặt ích kỷ của bản thân, chỉ có thể nói lời trái lương tâm khuyên nhủ Vương Gia Cường, nếu mẹ gã không nỡ, vậy lưu lại đứa bé đi. Còn lương thực đưa cho đi, một hai tháng nữa, là có lương thực mới thu về rồi.
Lúc rời đi, Ngô Mỹ Lệ cùng Liêu Thục Phân đều vụng trộm thở phào một hơi.
Ngô Mỹ Lệ cũng biết, chính mình thân là một đứa con gái đã gả ra ngoài rồi lại bị nhà chồng đuổi về, ở nhà mẹ đẻ trong thời gian ngắn còn có thể, chứ ở lại lâu dài nhất định sẽ sinh mâu thuẫn, đặc biệt dưới tình hình cô ta còn biết rõ người trong nhà có tính nết như thế nào. Lương thực càng nhiều, đối với bản thân càng có đảm bảo. Mà Liêu Thục Phân, ý tưởng giống với Trương Diễm Diễm, thiếu một người tiêu hao lương thực là chuyện rất tốt. Mặc dù là cháu ngoại của bà, nhưng cháu ngoại là cháu ngoại, bên trong còn chiếm cứ một chữ "ngoại" đó.(ngoại: ngoài, bên ngoài, người ngoài)
Chờ người nhà họ Ngô đều trở về thôn, Chu Ngọc đem những chuyện bát quái mình nghe được kể lại cho đám Cảnh Lâm, rồi chậc chậc hai tiếng: "Cô ta làm mẹ cũng thật nhẫn tâm." Người nhà họ Ngô đều vì tư lợi, Ngô Mỹ Lệ làm loại chuyện lấy con trai đổi lương thực này, mọi người đều có thể dự đoán được, đừng nói là hành động bất đắc dĩ cái gì, nếu đổi là bà, không đem con trai trả lại cho bà, thì đừng nghĩ được sống yên ổn.
Bởi vì không liên quan đến chuyện của mình, nên đối với bọn cậu mà nói, việc này cũng chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn. Quan trọng là tin tức của những người trong thôn.
Thành phố người trong thôn ở trọ làm công, quanh năm đều sẽ có rối loạn, vì thế, nếu gặp chuyện loạn lạc gì, thì nơi đó sẽ là nơi xảy ra trước những thành phố khác. Phương thức đám Vương Gia Cường rời đi giống với Cảnh Lâm, đều là đạp xe về, phía sau xe buộc chặt thức ăn. Đi chưa tới hai ngày, ở trên đường vô tình gặp được người trong thôn, hai bên thật ra không thể nói đến mức quen biết, nhưng đều đã chạm mặt nhau rồi, vì thế mọi người còn rất cao hứng, nhiều người kết bạn mà đi càng thêm an toàn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



