Sức chiến đấu của đám Cảnh Lâm không thấp, thêm nữa đối phương chỉ có năm người, tình thế cơ hồ nghiêng về một bên. Rất nhanh, nhóm năm người bên đó bao gồm Lưu Nhị Khuê ngã trên mặt đất, mặt mũi sưng vù vết thương không tính nhẹ. Lưu Nhị Khuê nghiêm trọng nhất, vai bị Nghiêm Phi dùng cờ lê đập mạnh một cái, đã hoàn toàn không nhấc lên nổi. Cằm cũng bị đánh trật khớp, nói cầu xin tha thứ còn không lưu loát được, nước mắt nước mũi tèm lem.
Mấy tên đàn ông vừa nãy còn hùng hồn "da dày thịt béo" gật đầu như băm tỏi.
Nghiêm Phi lạnh lùng nói: "Thế đạo tuy nhìn thấy loạn lạc, nhưng cũng không phải thiên đường để các ngươi tùy thời làm ác. Đánh nhau sao, ai sẽ không đánh chứ."
Đám Lưu Nhị Khuê tuy rằng bị thương nặng, nhưng không chết được. Đoàn người Nghiêm Phi đoạt lấy năm cây gậy kia, xách đồ vật đi khỏi con phố lên đường cái, khởi hành về nhà, rất nhanh sẽ rời đi nới đó.
Mãi đến tận lúc trong bụi cỏ không còn nhìn thấy nhóm người kia, Lưu Nhị Khuê mới từ trên đất bò lên, cùng mấy anh em dìu đỡ lẫn nhau, biểu hiện hung tàn nhìn chằm chằm nơi nhóm người Cảnh Lâm biến mất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)