Năm này, người ba nhà đồng thời sum vầy. Cảnh Lâm và Nhạc Nhạc đã từ rất lâu rồi cũng không ăn Tết cùng nhiều người như vậy, cả hai là người cảm thấy vui nhất.
Ngày thứ ba của năm mới, Thi Lỗi đến chúc Tết Cảnh Lâm, Ngụy Chân cũng tới.
Ngụy Chân cho Cảnh Lâm một khối mộc bài cực kỳ sáng bóng.
Ngụy Chân nói: “Trước tôi có nói tôi bị hiệp hội Tu Chân phái tới thành phố I, hiện tại tất cả lối vào của thành phố I đều bị hiệp hội Tu Chân cùng thế lực địa phương khống chế, bên trong chứa rất nhiều cơ duyên phi thường hiếm thấy đối với các cậu, cầm khối mộc bài này là có thể vào, có thể dẫn người theo, nhưng không được vượt quá mười người.”
Ngụy Chân đã không cần dùng tới mộc bài nữa, tuy rằng thiên tư của Cảnh Lâm xác thực rất cao, nhưng nếu không có cơ duyên, thì về sau thành tựu trên mặt tu vi cũng sẽ rất nhanh bị chững lại, anh hy vọng người thanh niên học Huyền Thiên này, nhờ một phần lực của anh, mà có thể đi đến vị trí càng cao càng xa hơn nữa.
Trong căn cứ đã thu hoạch được lúa mì thí nghiệm đợt hai rồi, lúa nước cũng mới thu được một đợt, những lúa mì trong các thôn kia, bởi vì ruộng đất quá lớn có hạn chế về hoàn cảnh, nên vẫn sinh trưởng với tốc độ bình thường, hiện còn đang trong giai đoạn qua đông. Chúng nó được trưởng thành trong Tụ Linh trận, chờ đến sau khi thu hoạch, còn có thể trồng trọt bình thường một lần nữa, khi đó có thể đem đi trao đổi với bên ngoài.
Ba tháng sau, khí trời ấm lên, triệt bỏ Noãn Khí trận, các loại cây trồng tại đất ruộng trộn bùn đen của đa số người trong thôn Cảnh Lâm đều thu hoạch được không ít. Lúc này, Long Chương lại đến đưa rất nhiều bùn đen, mọi người sôi nổi mở rộng đất bùn đen ra thành một mẫu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
