Trước lễ cưới một ngày, Cảnh Lâm cùng Nghiêm Phi dẫn theo Nhạc Nhạc, lần thứ hai đi tới phần mộ người nhà đã qua đời, hai người dọn dẹp sạch sẽ cỏ dại xung quanh mộ, lau hết bụi bẩn trên bia mộ, rồi đem chuyện hai người muốn thành gia nói với mọi người.
Cảnh Lâm nhìn khuôn mặt nghiêm túc của ông trên tấm bia, thế nhưng đôi mắt đó, vẫn trước sau như một rất ôn hòa. Ở trong lòng, Cảnh Lâm nghĩ, ông cùng chị gái anh rể, hiện tại có thể yên tâm, không cần lo lắng cậu một thân một mình cô đơn qua một đời nữa, bây giờ trên thế giới này, cậu có một người ấm áp nhất làm bạn cùng, cho đến cuối đời.
Ngày hôm sau, chính là ngày hôn lễ của Cảnh Lâm và Nghiêm Phi.
Người trong thôn đều đến rồi, hiện tại tiền không được sử dụng nữa, theo lễ cơ bản đều là mừng bằng lương thực, hoặc con mồi mới đánh được. Trưởng bối hai nhà chào hỏi người trong thôn, Cảnh Lâm và Nghiêm Phi thì lại bắt chuyện những người tới từ căn cứ.
Thi Lỗi dẫn người đến từ rất sớm, Khúc Chính Siêu, Phương Á Châu cũng tới, theo sau là đôi vợ chồng Thôi Lệ Châu, cha con nhà họ Hạng, còn có mấy người cậu chưa từng thấy, hẳn là quản lý mới nhậm chức trong căn cứ. Ngụy Chân không còn hắc khí dây dưa quả thực cũng tới, có cà chua cùng Tụ Linh trận ôn dưỡng thân thể, lại tu dưỡng thêm vài ngày, bây giờ anh đã có thể xuống giường đi lại rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

