Ngủ trên xe ngựa nhiều ngày, lâu lắm mới có giấc ngủ ngon trên giường, ngày hôm sau tất cả mọi người muốn sớm một chút về nhà, vì vậy tuy sáng dậy sớm, nhưng lại vẫn có tinh thần hơn so với bình thường.
Đường về nhà rất thuận lợi, mọi người đi qua thôn họ Tạ, nhìn thấy người nhà Tạ Thư ôm hắn mừng phát khóc, cũng càng nhớ nhung người nhà hơn. Chờ đến lúc tới bên ngoài tường vây thôn, mỗi người đều lớn tiếng kêu gọi, hoặc gọi tên cha mẹ, hoặc rống tên vợ con, nhao nhao ồn ào cả lên, cực kỳ kích động.
Trong phòng nhỏ vẫn có người chịu trách nhiệm, nghe thấy thanh âm quen thuộc của người thân, lập tức mở cửa ra.
Số lượng này đủ thôn bọn cậu dùng trong một năm rưỡi nữa.
Mã Nhân Thiện gõ vang chiêng đồng dưới tàng cây hoa quế, nói với đoàn người: “Đều đem sổ sách ghi lương thực lấy ra, mọi người phân muối ăn ra từng phần.”
Lần này số người chỉ đi một nửa, thế nhưng nhà nhà đều giao lương thực ra, giao bao nhiêu, đổi bấy nhiêu.
Lương thực của Cảnh Lâm vốn ở trong nhà, tiện đường cho bò kéo xe về, đưa đám nhóc về theo nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
