Tiếng ồn ào mãi tới tận nửa đêm mới dần ngớt.
Sáng sớm mọi người đi tới nhà ăn trong khu ở nhỏ, một góc mặt tuyết còn dính vết máu đã khô, cũng không biết là của người hay của sói.
Tất cả bữa sáng đều là bột nhão nhoẹt cùng dưa muốn và viên bột dính kia, mọi người nhét đầy cái bụng rồi, ngoại trừ số người giữ lại trông coi vật tư, thì những người khác chia làm ba tổ, mỗi tổ mang theo một chút vật tư, ra ngoài hỏi thăm tin tức.
Mọi người chia tay ở cửa khu nhà ở, Cảnh Lâm cùng mấy người quen thuộc đều trong một tổ, chọn con đường lúc tới đi từ nội thành vào kia để ra ngoài, trên đường nhìn thấy một vài đội xe trượt tuyết đi ra, mang theo các loại dụng cụ, đây là đi săn bắn bên ngoài.
Tiểu Hắc Long giấu mình trong mũ áo Cảnh Lâm, tò mò quan sát chung quanh.
Cây cổ thụ trong thành phố, bên trên đều bị bao bọc bởi nhũ băng rủ xuống, từng cái từng cái thẳng tắp báo hiệu cho người đi đường đừng có tới gần, bởi vì nếu như vạn nhất đầu băng rơi xuống, thì có thể khiến người tươi sống bị đâm chết.
Một thành phố rất lớn, tuy đã phân chia địa bàn thuộc về riêng mình, nhưng mỗi căn cứ đều vừa mới lập ra thôi, hiện tại vẫn còn có rất nhiều địa phương không quản được, mấy người Cảnh Lâm chuyên tìm những nơi như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
