Bốn người Sở Nam Phong ăn trưa xong, thời gian xong cũng suýt soát tới giờ diễn ra đại hội.
Cửa phòng bị gõ, bên ngoài có một đứa bé đang đợi để được đưa bọn họ đi tới nơi cần tới.
Trước cửa những phòng khác cũng có người đang đợi.
Nhưng không phải tất cả đều là những đứa bé dễ thương như này, cũng có thanh niên, phụ nữ, chung quy điểm chung của bọn họ là diện mạo khá tốt, khá ngon.
Con người luôn thích cái đẹp.
Tiêu Lạc thì thầm: "Nếu chỉ có một mình em, em sẽ không đi." Đây chính là so sánh mình với những cá thể đơn lẻ ấy.
"Đi một mình chẳng có lợi thế gì cả.
Nếu có gì đó không may xảy ra chính là bế tắc triệt để.
Cho dù bọn họ còn có thuộc hạ ở chỗ khác nhưng như thế còn có ý nghĩa gì đâu."
Hàn Vân Đào cũng hạ thấp giọng cười, nói: "Đột nhiên tôi cảm thấy tự mãn về căn cứ mình." Nếu thực lực trên cấp năm là đạt yêu cầu, vậy thì hơn một nửa căn cứ của bọn họ có thể tham gia rồi.
Nếu tràng cảnh đó mà xảy ra thật thì cảm giác chẳng khác gì thằng con cưng nhà mình đỗ đại học hạng A, nở mày nở mặt đi khoe với hàng xóm, đủ hãnh diện với bà con a.
Tiêu Lạc cũng hiểu cảm giác của Hàn Vân Đào lúc này, mãn ý cười theo.
Mặc dù cậu đang đeo mặt nạ nhưng khuôn miệng cậu khi cười trông rất đẹp nên thu hút một ít ánh mắt tìm tòi ngó lại đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


