Sáng hôm sau, có người đến gõ cửa phòng của bọn họ.
Hàn Vân Đào vừa mới tắm xong đi ra mở cửa.
Người tới là một đứa bé trai mới vị thành niên xấp xỉ đứa bé hôm qua dẫn bọn họ đến đây, đứa bé này đang đẩy theo một xe đồ ăn.
Nói bằng giọng run rẩy: "tôi đến đưa bữa sáng cho các vị đại nhân."
Hàn Vân Đào gật đầu, hất cằm ý bảo đứa bé có thể trở về, tự mình đẩy xe đồ ăn vào phòng.
Trong phòng, Sở Nam Phong và Tiêu Lạc vẫn chưa xuất môn, Thẩm Quân Lâm thì đang đốt cháy năng lượng dư thừa trong phòng tập thể hình.
Hàn Vân Đào mở cái nắp đậy ra, thấy bên trong là những món ăn được bày trí một cách tinh mỹ, hương thơm lan tỏa khắp phòng.
Bởi vì lương thực ngũ cốc lúc này có sản lượng rất ít, thuộc vào dạng hiếm nên những món ăn đa phần lấy thịt làm chủ đạo.
Hắn chỉ nhìn một cái rồi đem nắp đậy lại.
Đi tới quầy bar, lấy cà phê trong túi không gian ra chế thành bốn cốc.
Ngay cả nước cũng là từ không gian lấy ra.
Hàn Vân Đào sẽ không đụng tới những thứ đồ ăn không rõ nguồn gốc ở đây.
Một lúc sau, Sở Nam Phong và Tiêu Lạc mới đi ra.
Nhìn thấy xe đồ ăn ở gần cửa chính, hai người chẳng thèm chú mục mà lướt qua nó, tới ghế sofa ngồi xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


