Sở Nam Phong dẫn Tiêu Lạc đi tham quan một vòng trong căn cứ mới.
Nhìn kiến trúc theo lối phương Tây cổ điển, những lâu đài nguy nga, vườn tược, giàn hoa, đài phun nước, còn có cả chợ trao đổi...không khỏi như lạc vào một thế giới cổ tích, hay là xuyên không trở về thời Phục Hưng.
Nhưng nhìn cảnh vật quá đỗi hoàn mỹ này, Tiêu Lạc thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Phải rồi, là thiếu hơi người.
"Nơi này thật rộng lớn, ngày đó lão sư của anh đi nhập ngũ, để lại anh một mình sinh sống ở đây sao?"
Sở Nam Phong bình thản gật đầu.
Lồng ngực Tiêu Lạc bỗng thấy nhoi nhói.
Nơi này so với không gian của cậu có độ lớn xấp xỉ nhau, nhưng rõ ràng không gian của cậu sinh động hơn nhiều, là một nơi thích hợp để ẩn cư nên cho dù không có người vẫn thấy thú vị.
Còn nơi này vốn phải đông đúc, náo nhiệt với những lễ hội tưng bừng rộn ràng mới đúng.
Sở Nam Phong thở ra một hơi, xoa đầu cậu, ôn nhu nói: "không sao, tôi một mình vẫn ổn, ở đây có linh khí nên trước đây tôi chỉ mãi tu luyện, cũng không để ý đến xung quanh lắm."
Tiêu Lạc bĩu môi: "tu luyện chẳng phải càng buồn chán hơn sao."
Sở Nam Phong bật cười: "ừ thì tôi thừa nhận trước đây tôi sống rất nhàm chán.
Cho đến khi gặp được em."
Tiêu Lạc đỏ mặt: "Trước đây anh cũng không có tài ăn nói thế đâu nhỉ?"
"Đương nhiên, nói cho người yêu thì phải khác chứ."
"Khác ở chỗ không biết xấu hổ à?" Mặt Tiêu Lạc càng đỏ hơn.
"Giữa chúng ta còn cần phải xấu hổ sao?" Sở Nam Phong nhẹ nhíu mi, khóe miệng câu lên độ cung tà mị: "em không cần gồng gánh gì cả, nếu có thoải mái cứ rên lên, tôi rất thích."
"Sở _ Nam _ Phong!" Tiêu Lạc cắn răng gào lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


