Đội ngũ sau khi tập hợp đông đủ liền xuất phát trước khi người trong thị trấn kịp chạy đến dây dưa đòi tương cứu.
Trên đường đi khá yên ổn, thỉnh thoảng cũng sẽ xuất hiện vài nhóm tang thi nhưng không tạo trở ngại quá lớn đến tốc độ di chuyển của hai đội.
Mọi người tâm thái ai nấy đều rất hăng hái tiến về phía trước, nỗi sợ ban đầu với mạt thế dường như chỉ còn lại trong quá khứ, còn hiện tại nó đã bị bào mòn đi, trở nên chai lì và gần như không còn cảm giác gì nữa.
Bây giờ nếu có tang thi nhào ra trước mặt bọn họ, bọn họ cũng có thể bình thản vô ba đem tang thi đó bẻ cổ.
Trái ngược với mọi người, chỉ có một người tâm thần ngày càng sa sút.
Tiêu Lạc không hiểu Sở Nam Phong lấy ở đây ra lắm tinh lực như vậy, mỗi ngày đều dằn vặt cậu, không chừa ngày nào, tình hình này đã kéo dài suốt 7 hôm rồi.
Tên này không phải có n quả thận giấu trong người đúng không?
Chứ cậu cho dù có Hồ linh thủy buff máu cũng chơi không lại.
Đây đơn giản chính là trừng phạt như trong lời hắn nói.
Nhưng Tiêu Lạc lờ mờ cho rằng hắn là đang tính sổ cho những lần trước trước nữa cậu chạy vào không gian mà không báo trước cho hắn.
Cái tên nhỏ nhen này vậy mà vẫn nhớ, vẫn ghi thù, hoàn trả lại toàn bộ khiến Tiêu Lạc bấp bênh đến độ sắp liệt dương luôn rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


