Sở Nam Phong bế bổng Tiêu Lạc ung dung đứng giữa bãi hoang tàn, bọc xung quanh là vô vàn tang thi diều hâu với kích thước to lớn, vỗ cánh chầu chực xơi tái con mồi.
Lão đại đầu đàn của chúng bị nổ văng xa lúc này bay vọt trở về, hai tròng mắt đỏ ngầu như xuất huyết, phẫn nộ đập cánh.
Như một loại hiệu lệnh, đám đàn em của nó cũng đập cánh theo, cả không gian lúc này chìm trong tạp âm phành phạch liên hồi, tiếng rít dài sắc nhọn, cùng từng đợt gió mang theo bụi bặm bốc lên, mùi xác chuột còn luẩn quẩn đâu đây, không khí âm trầm đến cực điểm.
Theo từng đợt quạt cánh, lại một lần nữa làm nên cơn mưa lông vũ hướng đến hai người Sở Nam Phong mà đâm đến.
Không chỉ phóng lông vũ, chúng còn nháo nhào bay sượt qua lại sát rạt, lông trên cánh diều hâu vô cùng sắc bén, nếu để nó cắt qua người không khác gì bị dao kiếm cứa qua.
Nhìn kĩ mới thấy có một ngọn lửa rất nhỏ màu đen mon men từ gốc cắn nuốt lên đến ngọn, nó đi qua đâu lông vũ hoá thành tro vụn đến đấy.
Dị năng hỏa hệ? Tiêu Lạc trợn tròn mắt.
Sở Nam Phong chẳng phải có ba loại dị năng: băng, lôi và không gian sao? Tự dưng lúc này lại thêm cả hỏa.
Điều đặc biệt chính là không phải chỉ một mồi lửa dẫn cháy cả vô vàn lông vũ, mà là chia thành từng đoàn từng đoàn lửa rất nhỏ thiêu đốt từng cọng lông vũ.
Làm như thế cũng chính là một lúc khống chế vô vàn ngọn lửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


