Thân thể máu tươi đầm đìa, máu nhỏ trên nền đất tích thành vũng.
Vì mất máu quá nhiều nên thân thể hắn lúc này cảm thấy lạnh tanh, như bị đóng băng, không còn cử động được nữa.
Màu máu đỏ tươi yêu diễm, đỏ tươi bi thương và tuyệt vọng.
Đầu óc hắn choáng váng, tầm mắt mờ dần, cái bóng của tang thi ngày một gần ấy cũng nhòe đi.
Hàn Vân Đào dùng một tia tỉnh táo cuối cùng của mình đem dị năng từ chữa thương dồn nén lại vào đan điền, chờ đợi một hồi tự bạo.
Cho dù hắn có chết cũng không để tang thi được dễ dàng, nhất định phải tranh thủ một chút thời gian cho đồng đội của mình chạy xa hơn.
Hàn Vân Đào hắn đời này không còn gì lưu luyến, nếu có cũng chỉ hối tiếc vì mình vẫn chưa thoát khỏi thân phận cẩu độc thân.
Hắn đời này một thân một mình, cô nhi không nơi nương tựa, được Sở Nam Phong cưu mang và thừa nhận với tư cách là bạn bè, là chiến hữu.
Mộng tưởng lớn nhất đồng thời cũng là băn khoăn lớn nhất đời này của hắn là được một lần mất trinh, nhưng xét đến tính chất nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao này thì không cẩn thận một chút là bạn đời của hắn phòng không gối chiếc ngay, rất tàn nhẫn với người đó.
Thế nên cái loại mộng tưởng (hường phấn) này hắn chỉ có thể nén lại trong lòng, nghẹn ngào đem nhiệm vụ quấn thân coi như bạn đời, suốt ngày vấn vít.
Cả đời hắn sống chung với nhiệm vụ và mục tiêu sống của hắn là hoàn thành nhiệm vụ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


