Nhóm người thấy Tiêu Lạc bước tới, chỉ khinh thường cười một tiếng, hoàn toàn không để mắt đến chỉ số vũ lực của thằng nhóc con da trắng thịt mềm này.
Trong số bọn chúng có người để ý đến Lục Vân đứng phía xa.
"Tam ca, có mỹ nữ kìa." Một tên trong số đó khều tên đầu lĩnh.
"Tam ca, thằng nhóc này cũng ngon lắm, chắc là hợp khẩu vị của lão đại, hay mình sau khi dọn xong tinh hạch thì dọn luôn hai người này đem về."
Tên đầu lĩnh: "chúng mày còn chưa quen phong cách làm việc của đội ta à."
Cả đám đàn em chớp mắt.
"Mày lén ăn gan hùm thì có." Gã đầu lĩnh cười gằn.
Thực ra gã cũng muốn lắm, lần nào cũng chỉ ăn lại đồ thừa của kẻ khác khiến gã ngán ngẩm.
Nhưng gã lại không dám dám ra hành động gì, vì bên trên toàn những kẻ so ra còn kinh khủng hơn cả gã.
Tiêu Lạc đi tới trước mặt bọn người này, hiển nhiên cũng nghe được bọn chúng thảo luận, trong nội tâm dâng lên từng trận ghê tởm, buồn nôn.
Thời đại của trụy lạc, suy đồi nhân cách đã sớm bắt đầu rồi.
Không gian chung quanh không chỉ bốc lên mùi xác tanh hôi mà còn thoang thoảng mùi mục rữa, hư nối của lòng người.
Cái thứ như nhân tâm này nhiều khi còn đáng sợ hơn cả tang thi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


