Chương 13:
Khi công chúa còn ở trong cung, mọi chi tiêu đều là trong cung chi trả, sau khi xuất giá, người của mình phải tự nuôi, chẳng trách công chúa lại nghĩ đến những điều này.
Chỉ là tâm nhìn vẫn còn quá hẹp, là công chúa mà không nuôi nổi vài người hầu sao?
Sở Du Ninh lắc đầu thâm nghĩ, Khánh Quốc thêm hai năm nữa sẽ không còn, đến lúc đó dù có nhiêu ruộng đất cũng vô dụng.
Ngày mai những người theo nàng xuất giá sẽ là gánh nặng của nàng.
Thôi, dù sao thế giới này cũng không phải mạt thế, không chết đói được, mang theo thì mang theo vậy.
Sở Du Ninh nhìn hàng cung nhân kia: Vậy ma ma cứ chọn đi, sáu người, không được nhiều hơn.”
"Còn Vương ma ma thì sao? Trương ma ma do dự hỏi.
Công chúa vẫn luôn tin tưởng Vương ma ma, nếu không phải công chúa muốn trút giận nên đổi bà ta sang đây thì Vương ma ma hiện tại vẫn đang hầu hạ công chúa, được công chúa trọng dụng.
"Ngươi muốn câu xin cho Vương ma ma?" Sở Du Ninh cau mày. Cho dù có coi thường, cũng không thể coi thường đến mức để một đứa trẻ sơ sinh bò ra ao chơi mà không bị phát hiện, rõ ràng là cố ý giết người.
Nguyên nhân chỉ sợ là vì biết nguyên chủ nhất định sẽ gả đến Trấn Quốc tướng quân phủ, Vương ma ma thấy mình hầu hạ một tiểu hoàng tử, không biết có thể sống được bao lâu trong cung cấm, còn không bằng theo công chúa gả đến phủ tướng quân tiếp tục tác oai tác quái.
Vì vậy, chỉ cân tiểu hoàng tử chết, với tư cách là vú nuôi, bà ta sẽ được trở vê bên cạnh công chúa.
Nàng không muốn nuôi một người như vậy.
Trương ma ma sửng sốt, sau đó cười nói: Nô tì không có ý đó. Công chúa yên tâm, nô tì nhất định sẽ chọn một ma ma có năng lực hơn Vương ma ma để theo người xuất giá."
Trương ma ma trong lòng vui mừng khôn xiết, đáng đời bà già kia còn chờ công chúa vớt bà ta về.
Ngày hôm sau, Triêu Dương Cung treo đây đèn lồng đỏ, không khí vui mừng.
Sở Du Ninh thay xong trang phục cưới, nhìn cục bột đang giấy giụa trên giường. Vì hôm nay là ngày vui, cục bột hôm nay cũng mặc một bộ đồ đỏ, trông giống như búp bê trong tranh tết, trắng trẻo mập mạp, nhìn là muốn véo.
Sở Du Ninh nghĩ vậy liền ra tay véo.
"Ai nha..." Cục bột ngồi trên chăn cưới màu đỏ thẫm, vui vẻ vỗ tay.
"Hôm nay là ngày vui của công chúa, điện hạ cũng vui mừng. Trương ma ma nói lời lấy lòng.
Chẳng lẽ công chúa đi một chuyến quỷ môn quan còn gặp được hoàng hậu?
"Sau này ta có một miếng ăn, ngươi cũng có một miếng ăn." Sở Du Ninh véo cái má phúng phính của cục bột. Trương ma ma rất xúc động, nhìn công chúa sắp sửa xuất giá, trong lòng cũng không nỡ.
Bà ta cũng nhìn công chúa từ một cục bột lớn lên thành đại cô nương, hôn sự này coi như là hoàng hậu ép gả, tân lang ở xa tận biên quan, cũng không biết có vừa lòng với hôn sự này không, Thẩm tướng quân trước khi Thẩm gia xảy ra chuyện chính là tiểu bá vương nổi tiếng ở kinh thành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


