Toàn bộ quá trình Nguyễn Ngải nhìn chằm chằm vào anh.
Người đàn ông trước mắt có bề ngoài xuất sắc, đường nét khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn, đặc biệt là đôi mắt thâm thúy, với một ánh mắt cố ý nhu hòa nhìn chằm chằm vào bạn, rất dễ khiến người ta lún sâu vào.
Nhưng tay chân Nguyễn Ngải bị anh đùa bỡn vẫn cứng ngắc như cũ, cảnh giác trong mắt chưa từng giảm được nửa phần.
Trong nhận thức của cô, nhân loại đều là ác ma khoác bề ngoài xinh đẹp, bọn họ có nội tâm xấu xí dơ bẩn nhất trên thế giới, thiện ý vĩnh viễn không thể hiện ra một chút nào trên người bọn họ, thậm chí còn kém hơn những tang thi toàn thân thối thịt.
Kiếp trước Nguyễn Ngải sau khi thoát khỏi đám người, hoàn toàn sống cuộc sống làm bạn với tang thi, đồng loại của cô, ngược lại trở thành tồn tại khiến cô sợ hãi nhất.
Người đàn ông trước mắt này cũng không ngoại lệ.
Dưới gương mặt xuất sắc của anh, rốt cuộc che giấu mục đích âm hiểm gì?
Nguyễn Ngải ổn định tinh thần, không hề biểu lộ vẻ sợ hãi trong lòng nữa.
Những người này phàm là lộ ra một chút ác ý, vậy cô liền dốc hết toàn lực...
Giết họ đi.
Hoắc Ngôn Trăn ném khăn mặt sang một bên, cởi nút đầu tiên trên cổ áo cô, "Quần áo bẩn, thay ra đi——"
Anh bỗng nhiên ý thức được cái gì, đang định cởi nút thứ hai dừng lại, đồng thời vừa ngẩng đầu, liền nhìn vào đôi mắt đen nhánh lại trong suốt của Nguyễn Ngải.
Đôi mắt cô gái nhỏ trống rỗng, chẳng gợn chút cảm xúc nào, nhưng lại trong vắt đến lạ kỳ. Cô cứ thế nhìn anh trân trối, không một lần chớp mắt.
Hoắc Ngôn Trăn có chút xấu hổ đỏ mặt, che dấu nghiêng đầu, ho nhẹ một tiếng.
Sau khi tìm được nước nóng và khăn mặt, Hoắc Ngôn Trăn lại ôm thêm một đống quần áo mới mang tới. Anh nắm lấy tay cô, dắt cô đi về phía góc tường.
Vóc dáng của Nguyễn Ngải vốn thấp bé, nhỏ nhắn, nên khi dắt tay cô, Hoắc Ngôn Trăn phải hơi hạ thấp vai xuống cho vừa tầm.
Đến một nơi mà những người khác không nhìn thấy, Hoắc Ngôn Trăn kéo một tấm ga trải giường vây quanh một không gian nhỏ bí mật giữa kệ, sau đó đặt nước nóng và khăn mặt xuống cho cô: "Sữa tắm và dầu gội đầu trên kệ đều có, có thể tự rửa, có nhu cầu gì tôi đi lấy cho em."
Giọng nói của anh trầm ổn mà chậm rãi, nghe có vẻ khó hiểu làm cho người ta an tâm.
Nguyễn Ngải siết chặt góc áo, trầm mặc mím môi.
Bàn tay thon dài của Hoắc Ngôn Trăn lật lật một đống quần áo lấy tới, không ngoại lệ đều là áo thun cùng áo khoác, kích thước nhìn qua rất giống nhau, nhưng duy chỉ có quần áo bên ngoài.
Cô có muốn trốn thoát không?
Người đàn ông này tạm thời rời đi, còn lại mấy người cách xa cũng không chú ý tới cô, đây là một cơ hội tốt.
Cô nhìn nước nóng và khăn trắng bốc lên từ bàn chân của mình, thở dài nhẹ nhàng.
Tắm trước đi, bây giờ cô ấy rất bẩn, cũng rất hôi thối.
Hoắc Ngôn Trăn rất nhanh đã trở về, anh từ phía sau lấy ra một túi nilon màu trắng đặt lên đống quần áo kia: "Em tắm xong thì đi ra đi, tôi đi làm chút đồ ăn cho em."
Nguyễn Ngải không lên tiếng, anh cũng không lấy đó làm phiền, dứt khoát quay người bước đi để lại không gian cho cô.
Cô nhặt túi nhựa màu trắng và tìm thấy một chiếc quần lót nữ sạch sẽ và một chiếc áo ngực nhỏ.
Bàn tay của cô trong túi siết chặt.
Sau khi giặt xong, Nguyễn Ngải đem quần áo trong ngoài của mình thay đổi một lần, ngay cả giày cũng mới, rất trùng hợp là số size vừa vặn.
Cô dùng khăn mặt lau tóc đi ra, lúc đi qua một ngã rẽ, bỗng nhiên dừng bước.
Nơi khiêm tốn đó, có một lối đi an toàn ra bên ngoài.
Đây là một góc chết, cô cứ như vậy len lén bỏ đi, bọn họ một chút cũng sẽ không phát hiện. Nghĩ như vậy, cô bước đi.
Bỗng nhiên, một cỗ hương vị thanh điềm hương thơm phiêu tới, tràn ngập chóp mũi cô, tản mát ra mị lực cực hạn khiến người ta nghiện.
Cô đã ăn bánh quy và sữa, khi bụng không biết nghe lời phát ra một tiếng "ùng ục".
Cô bỗng nhiên nhớ tới lời người nọ vừa nói với cô.
"Tôi đi lấy chút đồ ăn cho em."
Như có ma xui quỷ khiến, Nguyễn Ngải bất giác thu hồi bước chân đang định rời đi.
Đến khi đứng trước mặt đám người kia một lần nữa, cô mới muộn màng nhận ra bản thân vì một phút bốc đồng mà đã bỏ lỡ cơ hội trốn chạy hiếm có đến nhường nào.
Nguyễn Ngải cảm thấy da đầu tê dại, đành cam chịu số phận mà ngồi xuống.
Giây phút ánh mắt của mấy người họ đổ dồn vào gương mặt cô, tất cả đều đồng loạt ngẩn người.
Một người đàn ông tên Lão Hồ tặc lưỡi cảm thán: "Không ngờ cái con bé lem luốc này sau khi rửa sạch mặt mũi lại trông xinh xắn đến thế."
Mấy người còn lại cũng đồng tình gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)