Trong nháy mắt cò súng sắp bị bóp xuống, anh ở trong góc tối, nhìn thấy một đôi mắt to ướt sũng.
Hoắc Ngôn Trăn hoảng hốt một giây.
Sau một khắc, trong góc bị một đám tạp vật vây quanh, bộc phát ra một trận tiếng khóc kinh thiên động địa.
Mấy gã đàn ông thô kệch lập tức ngơ ngác nhìn nhau.
"Cái gì vậy, thì ra là một nhóc con."
"Dọa chết ông đây, thật không nghĩ tới ở nơi này còn có người còn sống."
"Hết cả hồn, dọa nhóc con nhà người ta khóc rồi đây này."
Hoắc Ngôn Trăn thở phào nhẹ nhõm, sau đó đem súng quay lại bên hông, lau vết máu trên tay, mới hướng người trong góc duỗi qua.
"Nhóc con, đi ra đi, đừng sợ, quái vật bên ngoài đã chết." Anh tận lực thả lỏng thanh âm, làm cho thanh tuyến lạnh lùng cứng rắn của mình hiện ra vài phần nhu hòa.
Nhưng vô dụng, Nguyễn Ngải càng khóc dữ dội hơn.
Điều này làm cho những gã to xác như họ có chút không biết làm sao.
Cả đội một của họ đều là sinh viên mới tốt nghiệp trường cảnh sát, bình thường đến con gái còn hiếm khi được gặp, chứ đừng nói là một cô nhóc bé tí thế này.
"Nhóc con đi ra đi, anh trai cho em kẹo."
"Lão Hồ, cậu đừng ghê tởm người khác, chỉ có tuổi này của cậu đủ làm chú người ta còn không sai biệt lắm."
"Cái gì cơ, ông đây mới hơn hai mươi tuổi, đang ở độ tuổi xuân xanh phơi phới, phong độ ngời ngời nhé!"
Nguyễn Ngải nghe mấy người bên ngoài nói chuyện với nhau, cả người như tro tàn.
Kiếp trước, cô phải trải qua muôn vàn cay đắng mới thoát khỏi loài người. Được sống lại một lần nữa, cô càng không muốn có bất kỳ sự dính dáng nào đến nhân loại.
Giữa những tiếng gào khóc tuyệt vọng, mắt cô bỗng nhiên tối sầm lại. Ngay sau đó, một cơn nhói buốt khẽ truyền đến nơi cánh tay, một luồng chất lỏng lạnh ngắt từ mũi tiêm chậm rãi ngấm sâu vào cơ thể cô.
Mọi thứ xung quanh cứ thế mờ nhạt dần rồi chìm vào im lặng. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cô chỉ kịp nhớ rõ có một vòng tay rắn rỏi đã ôm chặt lấy mình vào lòng.
……
Trên bàn thí nghiệm lạnh như băng, một đạo ánh sáng lạnh chói mắt đánh vào đỉnh đầu Nguyễn Ngải, khiến sinh lý cô nổi lên một trận choáng váng cùng ghê tởm.
Bên tai, là tiếng nói chuyện trầm thấp lại lạnh lẽo.
"Đây là cá thể duy nhất trên Lam Tinh có thể miễn dịch với virus tang thi, cũng là hy vọng của toàn nhân loại. Chúng ta chỉ có một cơ hội này, cho nên nhất định phải không tiếc bất cứ giá nào, từ huyết thanh của cô ta chiết xuất ra kháng thể virus hiệu quả!"
"Nghe tôi, trước tiên rút máu ba lần."
"Nhưng giáo sư, cô ấy chỉ là một đứa trẻ, chúng ta có phải là nên nhẹ nhàng một chút ..."
"Cái gì? Một người coi tang thi là đồng loại của mình không đáng đồng tình, huống hồ lấy kinh nghiệm trong quá khứ của cô ta mà xem là xác suất lớn có được nhân cách phản xã hội, thay vì giữ lại cô ta gây họa cho chúng ta, không bằng lợi dụng huyết thanh của cô ta trợ giúp chúng ta nghiên cứu vắc xin, cứu vớt toàn nhân loại."
"Bắt đầu lấy máu lần đầu tiên."
"Lần thứ hai."
……
"Lần thứ mười lăm."
"Giáo sư không tốt! Thi triều đột nhiên tập kích, toàn bộ căn cứ đều bị tang thi công phá!"
"Cái gì!?"
"Vắc-xin còn chưa nghiên cứu ra, không thể cứ như vậy đi!"
"Giáo sư, không kịp nữa rồi, tang thi đã vọt tới cửa phòng thí nghiệm rồi, mau chạy đi!"
"Không được!"
"A——"
……
Trong nháy mắt, Nguyễn Ngải đột nhiên bừng tỉnh, một thân mồ hôi lạnh.
Cô phát hiện mình đang nằm trên một tấm nệm mềm mại, cách đó không xa mấy người đàn ông đang vây quanh một vòng, dùng bếp từ và nồi nấu mì ăn liền trong siêu thị.
Nguyễn Ngải cả người căng thẳng.
"Tỉnh rồi."
Đỉnh đầu truyền đến một giọng nam trầm ổn lại giàu từ tính, Nguyễn Ngải còn chưa kịp phản ứng, đã có một bàn tay ấm áp khô ráo đặt lên đỉnh đầu cô, xoa xoa.
Xúc cảm xa lạ lại kỳ quái khiến cô nhịn không được muốn thả lỏng, lại bởi vì sợ hãi mà giằng co.
"Đun nước nóng cho em, lát nữa em tắm rửa thay quần áo đi, đúng rồi, em có đói không?"
Nguyễn Ngải ngồi trên ghế nhỏ, người đàn ông đánh lén tiêm thuốc an thần cho cô lúc này đang ngồi xổm bên chân cô, hơi ngửa đầu nhìn cô.
Đôi mắt đen nhánh lạnh lùng cứng rắn của anh phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn đầy bẩn thỉu của cô, thâm thúy đến mức có thể hút người vào.
Anh không để ý đến sự im lặng của Nguyễn Ngải, ngược lại cầm một cái khăn sạch thấm ướt trong nước nóng, vắt khô, sau đó đỡ mặt cô nhẹ nhàng lau lên.
Lau mặt, tiếp theo là tay, chân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)