Xe chạy chưa tới mười phút, đã quẹo vào hầm để xe của tiểu khu.
Khương Vãn đỗ xe xong, cởi dây an toàn, quay sang nhìn anh.
“Anh đợi em trong xe một lát, nhanh thôi.”
Tiếng “Lách cách” vang lên, Lục Từ Niên đã tháo dây an toàn, đẩy cửa bước xuống xe.
“Anh làm gì vậy?”
“Lên cùng em.”
“Không cần, một mình em có thể——”
Người đàn ông đã sải bước đến cửa thang máy, đầu cũng chẳng ngoảnh lại.
Khương Vãn nuốt những lời định nói vào trong, bước nhanh đuổi theo, bám sát sau lưng anh.
—
Thang máy đến nơi.
Một người đàn ông to con mặc đồ bảo hộ màu xanh đứng ở cửa, tay xách hộp dụng cụ.
Anh ta nhìn thấy cô gái liền hé miệng: “Cô——”
Lời mới nói được một nửa, ánh mắt anh ta đã vượt qua người phụ nữ, nhìn thấy người đàn ông đang đứng phía sau cô nửa bước.
Cái dáng vóc cao ngần một mét chín ấy, sắc mặt lạnh tanh.
Lời của người thợ sửa chữa mắc kẹt lại trong cổ họng.
Anh ta nuốt nước bọt, giọng nhỏ đi đến tám phần: “... Nhanh lên đi.”
Khương Vãn ngoái đầu nhìn Lục Từ Niên một cái, khóe miệng không nhịn được mà giật giật.
—
Đèn cảm ứng ở hành lang cửa ra vào sáng lên.
Khương Vãn thay giày, dẫn chú thợ đi về hướng phòng khách, “... Căn phòng trong cùng.”
Chú thợ gật đầu, rảo bước đi theo cô, chẳng muốn nán lại phòng khách thêm một giây nào.
Lục Từ Niên đứng ở cửa, đảo mắt nhìn một vòng vào bên trong.
Căn hộ khoảng tám mươi mét vuông được trang hoàng tinh xảo, mang phong cách tối giản nhưng vô cùng sang trọng.
Bức tường tông màu trắng sữa, sàn gỗ sẫm màu. Cạnh ghế sofa đặt một chiếc đèn đứng, cán đèn bằng đồng thau, chụp đèn làm từ giấy Tuyên màu trắng sữa.
Không giống như những gì anh tưởng tượng.
Anh cứ ngỡ nhà cô sẽ là... trên tường treo kín tranh trang trí, ghế sofa bọc nhung hồng, đèn chùm pha lê lấp lánh chói mắt.
Ngôi nhà này rất đỗi tĩnh lặng, y hệt như con người cô vậy.
Nhìn lướt qua thì có vẻ khoa trương, nhưng thực chất lại thuần khiết và sạch sẽ.
Anh đứng giữa phòng khách, cảm thấy không gian này và mối liên hệ với cô dường như còn sâu sắc hơn anh tưởng.
—
Khương Vãn từ trong phòng bước ra, nhìn thấy Lục Từ Niên vẫn đang đứng yên tại chỗ.
Người đàn ông hai tay đút túi quần, hệt như một bức tượng điêu khắc.
Cô khom người lấy từ trong tủ giày ra một đôi dép lê, đặt dưới chân anh.
Lục Từ Niên cúi đầu nhìn lướt qua.
“Tại sao nhà em lại có dép nam?”
Khương Vãn: “Bạn trai của bạn cùng phòng em từng đến.”
Lục Từ Niên: “Anh không đi đồ người khác từng đi.”
Khương Vãn “chậc” một tiếng, đá đôi dép bông của mình về phía anh, “Đi dép của em là được chứ gì?!”
Lục Từ Niên cúi đầu, nhìn đôi dép bông màu trắng kia, trầm mặc hai giây.
“... Được.”
Đôi dép đó đi vào chân anh trông vừa nhỏ vừa hẹp.
Lớp lông nhung màu trắng tương phản với chiếc quần tây đen của anh, tạo ra một nét đáng yêu đến lạ.
Khương Vãn liếc nhìn một cái, không nhịn được phì cười.
Cô lấy điện thoại ra, chĩa vào chân anh chụp một bức.
Lúc quay người lại, khóe mắt vô tình liếc thấy ngoài ban công vẫn còn phơi bộ đồ ngủ của Viên Lộ Lộ.
Nụ cười của Khương Vãn lập tức thu lại. Cô xoay người, nhìn người đàn ông đang đứng giữa phòng khách.
“Anh vào đây.”
Lục Từ Niên nghiêng đầu nhìn cô.
Chưa kịp để anh trả lời, Khương Vãn đã nắm lấy cổ tay anh.
Bàn tay cô vòng qua cánh tay anh, khoảng cách giữa ngón cái và ngón giữa vẫn còn một đoạn.
Cô sửng sốt một chút, siết chặt ngón tay, kéo anh băng qua hành lang, đi về phía phòng ngủ chính.
Lục Từ Niên cúi đầu, nhìn bàn tay kia.
Tay cô đặt trên cẳng tay anh, móng tay sơn màu đỏ sẫm, đầu ngón tay hơi man mát.
Bọn họ đã từng ôm nhau, từng ngủ cùng nhau, từng cắn xé nhau trong xe, từng nếm được mùi vị của nhau, từng nhìn ngắm thân thể đối phương trong đủ thứ ánh sáng rực rỡ.
Chỉ duy nhất chưa từng nắm tay.
Ý nghĩ này sượt qua trong lòng anh, nhè nhẹ, dấy lên từng đợt ngứa ngáy khôn tả.
Lục Từ Niên cứ thế để cô kéo đi, cho đến khi bàn tay ấy nới lỏng ra.
Hơi ấm từ lòng bàn tay cô dần dần tan đi, cho tới lúc biến mất hoàn toàn.
—
Không gian phòng ngủ không lớn lắm.
Chăn ga gối đệm màu hồng nhạt xếp nếp gọn gàng, trên tủ đầu giường đặt một chiếc đèn bàn nhỏ.
Cửa tủ quần áo he hé một khe, có thể nhìn thấy những chiếc móc treo quần áo móc ken đặc vào nhau bên trong.
Túi xách xếp chồng chất từ trên đỉnh tủ xuống tận mặt đất.
Dior, Chanel, LV, sắp xếp thành một hàng theo tông màu từ sẫm đến nhạt.
Toàn bộ căn phòng là một lãnh địa được duy trì chăm chút kĩ lưỡng, chỉ thuộc riêng về Khương Vãn.
Ánh mắt Lục Từ Niên quét qua những món đồ đó, không nán lại quá lâu.
Mãi cho đến khi anh nhìn thấy thứ trên tủ đầu giường.
Một bao thuốc, hai chiếc bật lửa.
Anh khom người cầm lấy chiếc bật lửa màu vàng kim thuần túy kia, lật lật trong tay.
Một tiếng “đing”, âm thanh lảnh lót gõ vào không khí.
Khương Vãn đang đứng trước bàn trang điểm lấy đồ, nghe thấy âm thanh này, liền giật nảy mình ngoảnh đầu lại.
Cô đi nhanh đến, vội vã giật lại từ tay anh.
“Không được chạm lung tung vào đồ của em!”
Tay Lục Từ Niên lơ lửng giữa không trung.
Khương Vãn nắm chặt chiếc bật lửa trong tay, hệt như đang bảo vệ một bảo bối vô giá nào đó vậy.
“Ừm.” Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, “Đồ của em.”
Khương Vãn trừng mắt nhìn anh, đặt chiếc bật lửa lại tủ đầu giường, còn đẩy sâu vào bên trong.
Lục Từ Niên không chạm vào nữa.
Anh đi đến ngồi xuống bệ cửa sổ lồi, tay đặt trên đầu gối, dáng điệu vô cùng tự nhiên.
Khương Vãn vươn vai một cái.
Vòng eo lộ ra một đoạn nhỏ khỏi cạp váy, làn da trắng nõn lấp lóa dưới ánh đèn.
“Tiện thể về rồi thay luôn bộ quần áo.”
Cô lôi một chiếc váy từ trong tủ ra, bắt đầu cởi cúc áo.
Vài chiếc cúc áo ở cổ được cởi ra, để lộ phần viền ren.
Lục Từ Niên dựa vào bệ cửa sổ, nhướng mày, “Thay trước mặt anh sao?”
Khương Vãn kéo áo sơ mi ra khỏi cạp váy, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
“Cũng đâu phải chưa từng thấy.”
Cô ngẩng lên liếc anh một cái. “Hơn nữa đây là nhà em.”
Lục Từ Niên không nói lời nào, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn cô.
Ánh mắt quang minh lỗi lạc, không hề che giấu hay né tránh.
Khương Vãn vắt chiếc áo sơ mi lên đuôi giường, vạt váy cũng tuột dài xuống theo bắp đùi.
Làn da trắng ngần tỏa sáng óng ả, đường cong trước ngực căng đầy, vòng eo thắt lại, rồi gợn lên thành sóng ở phần hông.
Ánh mắt Lục Từ Niên tối lại.
Khương Vãn ngước mặt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt anh.
Người đàn ông đang ngồi trên bệ cửa, hai cánh tay khoanh trước ngực.
Ống tay áo kéo lên đến tận cẳng tay, lộ ra những đường nét cơ bắp kéo dài từ xương cổ tay cho đến cùi chỏ.
Anh chẳng cần làm gì cả, chỉ riêng gương mặt và cái dáng điệu ấy thôi...
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, hai người đều nhìn thấy cùng một thứ phản chiếu trong mắt đối phương.
Khoảnh khắc này như bị ngưng đọng lại, khiến người ta vừa muốn tiến lại gần, lại chẳng dám phá vỡ.
Gương mặt Khương Vãn bỗng dưng nóng bừng.
Cô dứt khoát xoay người quay lưng về phía anh, vớ lấy chiếc váy mặc vào.
Thân váy trượt dọc theo cơ thể, nhưng khóa kéo lại nằm ở phía sau.
Cô đưa tay lên định kéo nhưng lại không với tới.
Ánh mắt kia chiếu rọi lên tấm lưng trần của cô, nóng rát đến mức làm cô váng vất.
Khiến cho các đầu ngón tay cô có chút luống cuống không nghe lời.
Đang định lên tiếng nhờ vả.
Thì một bàn tay từ phía sau duỗi tới, những đầu ngón tay ma sát qua dọc sống lưng trần trụi của cô.
Khóa kéo vang lên tiếng “xoạt”, kéo kín lại.
“... Cảm ơn.”
Khương Vãn xoay người, gần như đâm sầm vào ngực anh.
Đỉnh đầu cô vừa vặn chạm tới xương hàm của anh, cả người cô bị anh bao phủ.
Mùi hương gỗ linh sam ùa đến từ bốn phương tám hướng, bọc kín lấy cô ở chính giữa.
Nhịp tim, nhịp thở của cô, cho đến từng lỗ chân lông trên da thịt, đều bị sự tồn tại của anh lấp đầy.
Lục Từ Niên đứng ngay trước mặt cô.
Anh không cúi đầu, chỉ rũ mắt, ánh mắt bao trùm lấy cô.
Khương Vãn có thể cảm nhận được hơi thở của anh phả trên trán mình.
Bàn tay anh ôm lấy eo cô, lòng bàn tay dán sát vào đường cong thắt eo, năm ngón tay khẽ khàng siết lại.
Cô ngửa mặt lên, anh cúi đầu xuống.
Hai người ở cùng một khoảnh khắc tiến gần về phía nhau thêm một tấc.
Thời gian như bị kéo dài ra, nhịp thở vấn vít lấy nhau, chẳng phân biệt được hơi thở của ai nóng bỏng hơn ai.
“Cạch.”
Tiếng ổ khóa xoay vặn vọng lại từ phía cửa ra vào.
“Khương Vãn à điều hòa sửa xong chưa? Tôi vừa gặp chú thợ ở dưới nhà, chú ấy nói——”
Giọng của Viên Lộ Lộ, vọng lại từ phía đầu hành lang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)