Khương Vãn bước vào khu vực văn phòng.
Lễ tân ngẩng đầu nhìn cô một cái, cất tiếng chào “chị buổi sáng”, rồi lại cúi đầu lướt điện thoại.
Ở vị trí làm việc bên cạnh, anh Nghị đang vừa nhìn màn hình vừa gặm bánh bao, chỗ ngồi của Lâm Tri Ý vẫn còn trống.
Mọi thứ vẫn bình thường.
Không có ai xì xào to nhỏ, cũng không có ai vừa bấm điện thoại vừa liếc trộm cô bằng ánh mắt tò mò.
Khương Vãn thản nhiên bước về chỗ làm việc của mình, đặt túi xách xuống, bật máy tính lên.
Cả quá trình diễn ra trôi chảy như mây trôi nước chảy, khả năng quản lý biểu cảm có thể đạt chuẩn ảnh hậu.
Cô thở phào một hơi nhẹ nhõm đầu tiên.
Màn hình sáng lên, trên màn hình chính là thư mục của dự án Trăn Diệu.
Cô vừa bấm mở email, hơi thở thứ hai còn chưa kịp thở ra hết...
Điện thoại rung lên.
Là hai bức thư điện tử.
Bức thứ nhất: “Ý kiến sửa đổi phương án truyền thông Q4 của Trăn Diệu_V4.0”. Người gửi: Tống Viễn Châu, đồng kính gửi: Lục Từ Niên.
Bức thứ hai: “Sách trắng thương hiệu Tư bản Song Niên (khung sơ thảo)”. Người gửi: Lục Từ Niên, đồng kính gửi: Không có.
Khương Vãn nhìn chằm chằm màn hình, khóe miệng giật giật.
Một chuyện vừa xong xuôi, chuyện tiếp theo đã hôn tới tấp lên mặt rồi. Không, là vồ dập tới tấp mới đúng.
Cô lướt qua hai bức email từ đầu đến cuối một lượt.
Cái của Trăn Diệu thì phải sửa. Cái của Song Niên thì phải viết.
Những ngón tay gõ thoăn thoắt trên bàn phím, bỗng nhiên lại dừng lại.
Khương Vãn phát hiện ra một vấn đề: Sao toàn bộ đều là dự án của Lục Từ Niên thế này?
Cô làm việc ở Bác Mỹ nhiều năm như vậy, khách hàng nắm trong tay đủ mọi thể loại.
Nhưng hiện tại, lịch trình làm việc của cô, bộ não của cô, toàn bộ đều bị cùng một người nhét kín mít.
Vừa định chửi thề một câu thì điện thoại sáng lên.
Lục Từ Niên: “Tối nay ăn cơm không?”
Khương Vãn nhìn chằm chằm cái tên đó, ngón tay dừng lại trên bàn phím một thoáng.
“Không rảnh.”
Lục Từ Niên: “?”
Khương Vãn liếc nhìn email, thù mới nợ cũ đồng loạt ùa về.
Cô nghiến răng nghiến lợi gõ: “Có con chó bắt tôi làm phương án giúp nó, làm mãi không hết việc!!”
Lần này bên kia không trả lời lại ngay lập tức.
Khung trò chuyện yên tĩnh mất hai giây.
Sau đó nảy ra một dòng chữ.
Lục Từ Niên: “Không sao, cứ từ từ mà làm.”
Ngón tay Khương Vãn lơ lửng trên bàn phím, khựng lại.
Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy.
Câu này thốt ra từ miệng Lục Từ Niên, cô đọc kiểu gì cũng thấy sai sai.
Trong đầu tự động phát ra một giọng nói trầm ấm dịu dàng, kèm theo nụ cười của Lục Từ Niên.
Khương Vãn rùng mình một cái, cánh tay nổi lên một tầng da gà ốc ách.
Còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn kinh hãi thì điện thoại lại rung lên.
Lục Từ Niên: “Dù sao cũng làm không xong đâu.”
Khương Vãn nhìn chằm chằm dòng chữ đó thở phào một hơi, lần này thì bình thường rồi.
“Cút.”
Cô ngồi thẳng người dậy, đập điện thoại xuống bàn một cái, tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính.
—
Ánh nắng buổi chiều chiếu xiên xiên vào lối ra của tầng hầm.
Chiếc Maybach hai màu đen trắng từ từ lăn bánh ra khỏi bóng râm, hòa vào dòng xe cộ đông đúc.
Lục Từ Niên tựa lưng vào hàng ghế sau, một tay chống lên bệ tỳ tay trên cửa xe, đầu ngón tay ấn vào huyệt thái dương.
Hàng mi rủ xuống tạo thành một mảng bóng mờ nhỏ, hơi thở đều đặn, nhưng đôi mày lại khẽ nhíu lại.
Hồ Tuyết ngồi ở ghế phụ, trên đùi mở một chiếc máy tính bảng, bên trên là lịch trình làm việc của ngày hôm nay.
Cô ấy liếc nhìn hàng ghế sau qua gương chiếu hậu.
Làm trợ lý bên cạnh Lục Từ Niên ba năm, điều đầu tiên cô ấy học được chính là: Anh không mở miệng thì cô ấy tuyệt đối đừng lên tiếng.
Xe chạy qua một ngã tư, dừng lại trước đèn đỏ.
Lục Từ Niên mở mắt ra, không hề có vẻ ngái ngủ của người vừa thức giấc.
“Khương Vãn thích cái gì?”
Giọng anh vẫn còn vương lại chút khàn khàn chưa tan hết.
Ngón tay Hồ Tuyết dừng lại trên bàn phím một thoáng.
Cô ấy nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu bình thản.
“Thực ra Khương tiểu thư không quan tâm sếp tặng quà gì đâu.”
Trong khoang xe yên tĩnh một thoáng.
Lục Từ Niên nghiêng đầu, nhìn vào gương chiếu hậu.
“Nên tôi tặng cái gì cô ấy cũng sẽ thích à?”
Hồ Tuyết nhắm mắt lại một cái: “Ý của tôi là...”
“Sếp cứ tặng tiền trực tiếp đi, đừng vẽ chuyện làm gì.”
Lục Từ Niên: “...”
Trong gương chiếu hậu, nét mặt anh chẳng có chút biến đổi nào.
Hồ Tuyết đẩy gọng kính, bổ sung thêm một câu.
“Nếu sếp nhất quyết muốn tặng, tôi đề xuất tặng nhà và tặng xe.”
Lục Từ Niên tựa lưng vào ghế, im lặng mất hai giây.
Sau đó anh gật đầu, giọng điệu tùy ý.
“Vậy giao cho cô đi làm đấy.”
Khóe miệng Hồ Tuyết khẽ giật một cái.
“... Cảm ơn sếp.”
Lục Từ Niên không nói thêm gì nữa.
Anh cầm điện thoại lên, màn hình vẫn dừng lại ở khung trò chuyện với Khương Vãn.
Chữ “Cút” mà cô gửi, nằm trơ trọi một mình ở phía bên trái màn hình.
Anh nhìn chằm chằm chữ đó hai giây, rồi lại liếc nhìn thời gian.
Một giờ mười phút.
Anh đặt điện thoại sang một bên.
“Chiều nay qua Bác Mỹ một chuyến.”
Hồ Tuyết không quay đầu lại, chỉ ghi thêm một dòng vào lịch trình.
“Vâng ạ.”
Đèn xanh sáng lên.
Chiếc xe chạy qua ngã tư, hòa vào tuyến đường trên cao ở phía xa hơn.
—
[Nhóm chat: Loa nhỏ Bác Mỹ] (54 người)
(13:27)
Lễ tân Tiểu Mỹ: Mọi người ơi! Cửa lớn! Một anh cực kỳ đẹp trai! Nhìn sơ qua phải 1m88, mặc vest đen, đeo kính râm, dáng chuẩn như người mẫu nam luôn!
Phòng Thiết kế - Viên Viên: Ảnh đâu???
Phòng Truyền thông - A Huyên: Không có ảnh thì nói cái...
Lễ tân Tiểu Mỹ: Anh ấy đi nhanh quá trời! Em còn chưa kịp móc điện thoại ra thì anh ấy đã vào thang máy rồi!
Lễ tân Tiểu Mỹ: Đúng chuẩn kiểu người mẫu nam mặt lạnh lùng ấy!!!
(13:28)
Phòng Thiết kế - Viên Viên: Mặt lạnh + người mẫu + 1m88, trong đầu tôi đã có hình ảnh rồi.
Phòng Truyền thông - A Huyên: Của nhà cung cấp nào thế? Hay là đồng nghiệp mới của chúng ta?
Lễ tân Tiểu Mỹ: Mặc đồ đắt tiền lắm, chất vải của bộ vest đó trông không giống kiểu công ty mình có thể tuyển nổi đâu.
Phòng Thiết kế - Viên Viên:...
Phòng Truyền thông - A Huyên:...
Lễ tân Tiểu Mỹ: Xin lỗi mọi người, ý em không phải là chê lương của chúng ta thấp đâu nhé.
Phòng Truyền thông - A Huyên: Thế tóm lại là ai vậy???
—
Khương Vãn vừa bước ra khỏi phòng trà nước.
Điện thoại trong túi rung liên tục mấy cái, cô vừa đi vừa cúi đầu liếc nhìn một cái.
Mặt lạnh; dáng chuẩn; vest đen.
Mấy từ khóa này tự động chắp vá thành một gương mặt trong đầu cô.
Bước chân Khương Vãn dừng lại giữa hành lang.
Người ở đẳng cấp như anh, đến Bác Mỹ làm cái gì?
Cô tiếp tục bước về chỗ làm việc, vừa ngồi xuống, điện thoại lại rung lên.
Thư ký Từ tổng: “Chị Vãn ơi, Từ tổng bảo chị lên tầng ba mươi lăm một lát.”
Khương Vãn nhìn chằm chằm dòng chữ đó, mí mắt giật giật một cái.
“Có chuyện gì thế?”
Thư ký Từ tổng: “Em không rõ, hình như là có khách quý.”
Khương Vãn nhắm mắt lại.
Không phải là anh thật đấy chứ?
Cô vuốt lại mái tóc dài, đứng dậy.
Lâm Tri Ý từ bên cạnh thò đầu sang: “Đi đâu đấy?”
“Tầng ba mươi lăm.”
“Từ tổng gọi cậu à?”
“Thế nên cậu có muốn dặm lại chút son không?”
Khương Vãn trừng mắt nhìn cô bạn một cái rồi rời đi.
Lúc đi đến cửa thang máy, cô vẫn móc thỏi son kem trong túi xách ra, soi bóng mình trên vách thang máy tô một chút.
Cửa thang máy đóng lại, các con số nhảy lên từng nấc một.
Trong lòng cô đã đem Lục Từ Niên ra mắng một lượt.
Bất kể có phải là anh hay không, cứ mắng trước rồi tính sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)