Phòng 8601.
Khương Vãn nhẹ nhàng khép cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa đứng chôn chân hai giây.
Bước vào phòng tắm cô mới thực sự thả lỏng hoàn toàn.
Dòng nước chảy dọc theo bờ vai cô trút xuống, từng chút một gột rửa đi những dấu vết của đêm qua.
Cô nhắm mắt đứng rất lâu, nhưng trong đầu lại không ngừng xoay vần.
Hàng mi của anh, những ngón tay siết chặt nơi cổ tay cô, và vệt son môi màu sẫm in trên môi anh.
Cô mở mắt ra, vặn nhiệt độ nước thấp xuống một chút.
Tắm xong, cô quấn khăn tắm đứng trước cửa sổ.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, trên mặt sông có vài con thuyền chạy sớm, kéo theo những vệt sóng dài ngoằng.
Cô đứng nhìn một lúc rồi kéo rèm lại, chui tọt vào trong chăn.
Cơ thể vẫn chưa hết mệt mỏi sau đêm qua, vừa lún vào giường là cả người như chìm nghỉm xuống.
Nơi sâu trong bụng dưới có thứ gì đó khẽ cựa quậy.
Cô không để tâm, lật người sau đó tiếp tục chìm sâu vào giấc ngủ.
—
Khương Vãn lại tỉnh giấc, lần này là bị đau bụng làm cho tỉnh.
Cảm giác nặng trĩu nơi bụng dưới lan từ vùng xương chậu xuống tận đáy.
Cô nhăn mặt, ôm bụng ngồi dậy, lơ mơ bước vào nhà vệ sinh.
Nhìn chằm chằm vào vệt màu đỏ thắm kia, đầu óc cô chết máy trong giây lát.
Đã hơn hai tháng rồi, thuốc bắc uống hết gói này đến gói khác, bác sĩ cũng chạy vạy đi gặp không biết bao nhiêu lần.
Kết quả là đêm qua làm một trận, hôm nay nó đã tới rồi?
Cô ngẩn ngơ hai giây, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Bác sĩ nói đúng thật đấy chứ.
Cười thêm một lúc, cô nhấc điện thoại đầu giường lên, nhờ lễ tân mang băng vệ sinh lên phòng.
Thay quần áo xong, bụng dưới vẫn còn ê ẩm, nhưng tâm trạng thì chẳng khác nào vừa trúng số độc đắc.
Cô mở khung chat với Lục Từ Niên ra.
Tin nhắn gần nhất vẫn là tin tối qua cô gửi: “Bây giờ Lục tổng thấy tôi đã là kiểu người đó chưa?”
Cô nhìn dòng chữ đó hai giây, khóe môi cong lên.
Gõ phím: “Lần sau lại hẹn nhé.”
Ngay khoảnh khắc tin nhắn được gửi đi, màn hình lập tức nảy ra tin phản hồi.
“?”
Một dấu chấm hỏi, dứt khoát và ngắn gọn.
Cô vừa định gõ chữ thì điện thoại lại rung lên.
Tin nhắn thứ hai nối tiếp ngay sau đó: “Ăn xong còn cuỗm đồ mang về à?”
Khương Vãn cúi đầu nhìn chiếc tủ đầu giường bên cạnh.
Chiếc bật lửa đặt làm riêng cao cấp kia đang nằm yên vị ở đó.
Cô nhìn vệt màu vàng kim ấy, rồi lại nhìn mấy chữ kia, bật cười to hơn.
Cô gõ chữ: “Dù sao anh cũng định bỏ thuốc rồi mà.”
Phía trên màn hình xuất hiện dòng chữ “Đối phương đang soạn tin...”.
Nhấp nháy vài cái rồi tắt ngấm, không gửi thêm tin nào nữa.
Khương Vãn ôm điện thoại, tựa vào đầu giường, nụ cười trên khóe môi mãi không hạ xuống.
Cô nhớ lại đêm qua.
Lần đầu tiên quả thực không quen lắm.
Hơi đau một chút, cơ thể chưa kịp chuẩn bị, nhịp điệu cũng không đúng.
Nhưng về sau... Cô nhắm mắt lại, vành tai lại nóng bừng lên.
Người đàn ông kia ngoài mặt thì lạnh như băng, vậy mà hầu hạ người ta cũng ra trò đấy chứ.
Cô âm thầm cho điểm năm sao trong lòng.
—
Ánh nắng ngoài cửa sổ đã chuyển từ xanh xám sang màu trắng ấm áp.
Cô nhìn chiếc bật lửa trong tay, nụ cười dần dần ngưng đọng.
Anh mang cái này qua bằng cách nào nhỉ? Thứ này sao qua được cửa an ninh sân bay?
Cô lôi điện thoại ra, mở ứng dụng chuyển phát nhanh, điền địa chỉ khách sạn và địa chỉ nhà.
Sau đó gửi tin nhắn cho Viên Lộ Lộ: “Hai ngày tới có một kiện hàng gửi đến, cậu nhận giúp tôi nhé, để vào phòng tôi, tuyệt đối đừng làm mất đấy.”
Viên Lộ Lộ trả lời ngay tắp lự: “Đồ gì thế?”
Khương Vãn nghĩ một lát rồi gõ vài chữ: “Thuận tay dắt dê.”
Viên Lộ Lộ: “??? Cậu lại chôm đồ của ai rồi?”
Khương Vãn không trả lời, đang định đặt điện thoại xuống.
Chuông lại reo lên một tiếng.
Lục Từ Niên: “Một tiếng nữa xuống lầu ăn cơm.”
Khương Vãn nhìn chằm chằm dòng chữ đó, khóe môi khẽ giật.
“Chúng ta đâu có thân đến thế?”
Phía bên kia đáp lại ngay tức khắc: “Cùng đối tác.”
Khương Vãn nhắm mắt lại.
“... Được rồi.”
—
Tầng hai khách sạn, phòng bao nhà hàng điều hành.
Trên chiếc bàn vuông phủ khăn trải bàn màu sẫm.
Tống Viễn Châu và ba vị đối tác đều đã an tọa.
Lục Từ Niên ngồi ở vị trí ngoài cùng, đang nghiêng đầu nghe người bên cạnh nói chuyện, thỉnh thoảng khẽ gật đầu.
Khương Vãn đẩy cửa bước vào.
Ánh mắt của hai người va vào nhau trong không trung.
Anh tiếp tục cúi đầu uống trà còn cô cũng thu hồi tầm mắt.
Cô chào hỏi vài người, hàn huyên đôi ba câu đơn giản rồi bước tới ngồi xuống đối diện Lục Từ Niên.
Toàn bộ quá trình đều chuẩn mực theo phong cách công việc.
Anh gọi cô là “Giám đốc Khương”, cô gọi anh là “Lục tổng”. Giọng điệu và nét mặt đều không chê vào đâu được.
Thỉnh thoảng ánh mắt hai người lại chạm nhau, rồi ăn ý tự giác dời đi.
Phía đối tác nhắc đến chi tiết của dự án.
“Phần khảo sát của mảng này vẫn chưa đủ vững chắc, sau này cần bổ sung thêm.”
Lục Từ Niên đặt tách trà xuống, thuận miệng nhắc nhở: “Giám đốc Khương theo sát việc này nhé, trước tuần sau đưa ra phương án sơ bộ.”
Khương Vãn mắng thầm một câu trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cười gật đầu: “Vâng, thưa Lục tổng.”
Dưới gầm bàn, cô nhấc chân lê… kín đáo đá nhẹ vào bắp chân anh.
Khăn trải bàn dày cộm không xuyên sáng, chẳng ai nhìn thấy được.
Lục Từ Niên không né tránh, thậm chí mi mắt cũng chẳng buồn chớp.
Anh vắt chéo chân, thuận thế kẹp chặt lấy chân cô.
Cổ chân Khương Vãn cứ thế bị kẹt cứng giữa hai chân anh.
Cô kín đáo vùng vẫy một chút.
“Cô Khương.”
Người của bên đối tác cất tiếng gọi cô.
Khương Vãn lập tức ngẩng đầu lên, nở nụ cười tươi tắn: “Vâng, xin mời ngài cứ nói.”
“Cô thấy hướng đi này có khả thi không?”
Trên mặt cô vẫn giữ nụ cười chuẩn mực, nhưng bàn tay thì siết chặt lấy cốc nước.
“Không vấn đề gì ạ, hướng đi cụ thể tôi sẽ về tổng hợp lại, trước thứ Hai sẽ gửi qua cho các ngài.”
Đối tác hài lòng gật đầu.
Khương Vãn uống một ngụm nước, thuận đà liếc xéo người đàn ông một cái sắc lẹm.
Dưới gầm bàn, chân cô vẫn đang bị anh kẹp chặt.
Lục Từ Niên đang cúi đầu uống trà, chẳng thèm nhận lấy ánh mắt hình viên đạn của cô.
—
Bữa ăn kết thúc cũng là lúc mọi người đứng dậy.
Lục Từ Niên đứng lên trước, bắt tay từ biệt các đối tác.
Khương Vãn đi phía sau, cùng Tống Viễn Châu bước ra ngoài.
Đến cửa thang máy, hai khoang thang máy cùng lúc đi tới.
Tống Viễn Châu và đối tác bước vào khoang bên trái, Lục Từ Niên bước vào khoang bên phải.
Khương Vãn đứng ở giữa.
“Khương giám đốc, không đi cùng sao?” Tống Viễn Châu gọi cô từ trong thang máy.
“Tôi đợi chuyến sau ạ.”
Cô mỉm cười, chỉ vào chiếc điện thoại: “Tôi phải gọi một cuộc điện thoại.”
Tống Viễn Châu không hỏi thêm, cửa thang máy khép lại.
Hành lang trở nên yên tĩnh.
Khương Vãn đứng trước cửa thang máy bên phải.
Cửa thang máy vẫn mở, người đàn ông đút hai tay vào túi quần, dựa lưng vào vách bên trong.
Cô không nhúc nhích, anh cũng không giục.
Vài giây sau, cửa thang máy bắt đầu khép lại.
Ánh sáng từ khe hở hẹp dần từng chút một, gương mặt người đàn ông bị khe cửa chia thành một vệt dài thẳng đứng.
Ngay khoảnh khắc khe hở sắp sửa biến mất hoàn toàn, một bàn tay đã chặn ngay mép cửa.
Năm ngón tay khẽ xòe ra, khớp xương rõ ràng, gân xanh trên mu bàn tay ẩn hiện.
Bộ cảm biến kêu lên một tiếng khe khẽ, cánh cửa bật mở trở lại.
Lục Từ Niên đứng ngay chính giữa thang máy, tay lại đút vào túi quần.
Anh hơi cúi đầu, ánh mắt áp chế từ trên đỉnh đầu cô rọi xuống.
“Vào đi.”
Khương Vãn nhướng mày cất bước đi vào.
Cô đi thẳng tới trước mặt anh chừng nửa bước chân rồi quay lưng về phía anh đứng lại.
Cửa thang máy đóng lại.
Bức tường gương phản chiếu hình ảnh của hai người.
Người phụ nữ đứng phía trước, người đàn ông ở phía sau.
Ánh mắt Khương Vãn dừng lại trên gương mặt anh trong mặt gương.
Lục Từ Niên đang nhìn cô chăm chú không chớp mắt.
Chẳng ai chịu dời tầm mắt đi.
Khương Vãn nghiêng đầu: “Nhìn đủ chưa?”
Ánh mắt Lục Từ Niên trượt từ khuôn mặt cô xuống dưới, thong thả ngắm nhìn một lượt.
“Chưa đủ.”
Khương Vãn cười khẽ một tiếng.
Cô xoay người lại, vươn tay đẩy anh một cái không nhẹ không mạnh.
“Nhìn nữa là thu phí đấy.”
Lục Từ Niên cúi đầu, nhìn ngón tay cô đang chống trên lồng ngực mình.
“Ra giá đi?”
Động tác của Khương Vãn khựng lại một chút.
Cô thầm mắng một câu đồ khốn nạn trong lòng.
Lục Từ Niên vẫn giữ vẻ mặt nhàn nhạt ấy, nhưng thứ ẩn chứa trong đôi mắt kia đã không còn như trước nữa.
Không còn sự dò dẫm, chỉ có sự tự tin tuyệt đối.
Anh tính chắc cô không dám ra giá, hoặc nếu cô ra giá thì anh cũng sẵn sàng chi trả.
Thang máy đã đến nơi.
Khương Vãn rút ngón tay về, lùi lại nửa bước.
“Thôi, hôm nay không chơi nữa.”
Cô xoay người lần này không ngoảnh đầu lại nữa.
Trước khi cửa thang máy khép lại, phía sau lưng truyền đến một tiếng cười trầm thấp.
“Bất cứ lúc nào em muốn chơi, anh luôn sẵn sàng tiếp đón.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)