Một căn biệt thự sân vườn kiểu Pháp ẩn mình sau những tán cây cổ thụ.
Bức tường ngoài màu trắng sữa toát lên vẻ ấm áp dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ.
Khương Vãn bước xuống xe, hít sâu một hơi.
Cô là người từng trải, nhưng nơi này thì không thể dùng hai chữ “từng trải” mà khái quát hết được.
Đây là một hình thái khác của quyền lực: không phô trương, chẳng ồn ào.
Tài xế đã lui sang một bên.
Cô đứng trước cổng căn biệt thự đưa mắt nhìn vào bên trong.
Bóng người chập chờn, chén thù chén tạc, tiếng cười nói rộn rã lọt qua khe cửa.
Cô không rõ trong bữa tiệc này liệu có “sắp xếp” nào khác hay không.
Dự án đang chờ ký kết, điều kiện thăng chức cũng đã bàn xong xuôi.
Trước khi bước vào, cô lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh ngoại cảnh của Cẩm Viên, gửi kèm theo một vị trí định vị.
“Đi bồi mấy lão già ăn cơm, phiền chết đi được.”
Lục Từ Niên: “Lão già nào?”
“Sếp của sếp em, với cả đại gia của quỹ đầu tư tiêu dùng.”
Trên màn hình nảy ra một tin nhắn mới.
Định vị: Cẩm Viên.
Bên dưới kèm theo hai chữ: “Trùng hợp thật.”
Khương Vãn nhìn chằm chằm hai chữ đó, khóe môi khẽ cong lên một chút.
—
Tại một phòng bao không gắn biển tên nằm sâu bên trong.
Trên bàn trà đặt một ly rượu whisky, chất lỏng màu hổ phách phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Một người đàn ông tựa lưng vào ghế sofa, đôi chân dài vắt chéo, đang cúi đầu lật xem tập tài liệu trên tay.
Khí chất của người đàn ông này rất ôn hòa, toát lên vẻ cao quý nhưng không hề phô trương.
Cửa phòng bị đẩy ra, một người đàn ông khác bước vào.
Áo sơ mi trắng, gile đen, kẹp cà vạt màu đỏ thẫm.
Khí chất hoàn toàn đối lập với người đàn ông đang ngồi trên sofa.
Lục Từ Niên đứng sừng sững ở đó, chẳng cần mở miệng cũng đã toát lên vẻ lạnh lùng và sắc bén tột cùng.
Người đàn ông trên sofa ngẩng đầu lên, đáy mắt thoáng qua một tia bất ngờ.
“Sao cậu lại tới đây?”
Lục Từ Niên không vội trả lời.
Anh bước tới bên bàn trà, cầm lấy ly whisky nhấp một ngụm.
“Đổi ý đột xuất.”
Giang Cảnh Niên gấp tập tài liệu trong tay lại, đặt sang một bên.
“Chẳng phải cậu ghét nhất mấy trò xã giao kiểu này sao?”
Lục Từ Niên ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện anh ta: “Hôm nay anh nói hơi nhiều đấy?”
Giang Cảnh Niên cười khẽ một tiếng.
Hai người cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tính nết của đối phương thế nào anh ta quá hiểu rõ.
Mấy bữa tiệc xã giao thế này, anh chưa bao giờ thèm tham gia.
Không phải là lên mặt làm giá, mà là lười lãng phí thời gian.
Hôm nay lại đích thân chạy tới đây một chuyến... Anh ta đương nhiên tò mò, nhưng một khi người này đã không muốn nói thì có cạy miệng cũng chẳng hé nửa lời.
Lục Từ Niên dứt khoát cầm tập tài liệu trên bàn lên lật xem.
“Anh về đi, để tôi lo.”
Giang Cảnh Niên nhướng mày, bị đuổi khéo cũng không hề tức giận.
Anh ta đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên tay vịn.
Lúc đi ngang qua người Lục Từ Niên, anh ta vỗ nhẹ lên vai anh.
“Ăn uống từ từ nhé.”
Lục Từ Niên không nhìn anh ta, chỉ “ừ” một tiếng.
Giang Cảnh Niên kéo cửa bước ra ngoài.
Trong phòng bao chỉ còn lại một mình Lục Từ Niên.
Màn đêm len lỏi qua khe hở của tấm rèm voan mỏng, lướt qua gương mặt không chút biểu cảm của anh.
—
Dưới sàn hành lang trải một tấm thảm có hoa văn chìm, ánh đèn tường vàng vọt lờ mờ.
Người phục vụ dẫn Khương Vãn băng qua hành lang, đẩy cánh cửa nằm ở tận cùng bên trong ra.
Phòng bao rộng hơn so với tưởng tượng của cô.
Chiếc đèn chùm pha lê buông rủ từ trần nhà mái vòm, hắt lên bộ đồ ăn bằng sứ trắng những tia sáng lấp lánh li ti.
Từ Chí Bác đang hạ thấp giọng nói chuyện gì đó với Ngô Băng.
Nhìn thấy cô bước vào, ông ta khẽ gật đầu, hất cằm về phía chiếc ghế trống bên cạnh.
Khương Vãn nhìn vào chiếc ghế chủ tọa đang bỏ trống, trong đầu không kìm được mà lóe lên một suy nghĩ.
Cô vừa ngồi xuống thì cửa phòng lại bị đẩy ra.
Chu Vũ bước vào.
Âu phục phẳng phiu, nụ cười chuẩn mực, đúng chuẩn phong thái của một “người đàn ông thành đạt”.
Từ Chí Bác và Ngô Băng gần như cùng lúc đứng bật dậy.
“Chu tổng, lâu rồi không gặp.” “Chu tổng, trên đường đi vất vả quá.”
Chu Vũ mỉm cười bắt tay hàn huyên với bọn họ, giọng điệu rất niềm nở, chừng mực vừa vặn.
Thế nhưng ngay từ khoảnh khắc bước chân vào cửa, khóe mắt anh ta đã dính chặt lên người Khương Vãn.
Cuối cùng, anh ta quay sang nhìn Khương Vãn, làm như vô tình hỏi: “Vị này là?”
Từ Chí Bác nghiêng người giới thiệu: “Khương Vãn, Giám đốc khách hàng của công ty chúng tôi.”
Ánh mắt của Chu Vũ dán xuống, khiến sống lưng Khương Vãn khẽ căng cứng lại.
Cô không hề biến sắc đón nhận ánh mắt của anh ta, giữ nguyên nụ cười nghề nghiệp.
“Giám đốc Chu.”
Cô đưa tay lên, chuẩn bị bắt tay làm quen thì… Cánh cửa phòng lại một lần nữa bị đẩy bật ra.
Nhiệt độ trong phòng bao bỗng chốc hạ thấp xuống vài phần, bao trùm thêm một tầng áp lực vô hình.
Một bóng dáng cao ráo, đĩnh đạc sải bước đi vào.
Bàn tay của Chu Vũ vẫn còn đang giơ ra trước mặt Khương Vãn, các ngón tay hơi mở.
Ánh mắt của Lục Từ Niên rơi xuống bàn tay đó, dừng lại chừng một giây.
Chu Vũ như bị phải bỏng, lập tức rụt tay về ngay tức khắc.
Anh ta nhanh chóng xoay người, nghiêng mình giới thiệu với Từ Chí Bác và Ngô Băng.
“Từ tổng, Ngô tổng, vị này là đối tác của Song Niên chúng tôi, Lục tiên sinh.”
Lục Từ Niên nhấc tay lên, khớp ngón tay khựng lại giữa không trung một thoáng rồi thôi.
Từ Chí Bác chỉ đành cười gượng một tiếng, ngượng ngùng rụt tay về.
Hai người còn lại thấy tình hình như vậy cũng lập tức thu lại cái thói nịnh nọt kia.
Lục Từ Niên đi thẳng tới bên cạnh Khương Vãn, ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa.
Khương Vãn cụp mắt xuống, hít sâu một hơi.
Ý nghĩ lơ lửng suốt cả quãng đường của cô cuối cùng cũng đã hạ cánh an toàn.
Ông chủ thực sự của Tư bản Song Niên, chính là anh.
Bề ngoài là Cố vấn thương hiệu, thực chất lại là trùm tư bản đứng sau. Lại bị gài bẫy rồi, đúng là lũ nhà giàu đáng chết.
Lục Từ Niên nghiêng đầu nhìn cô.
Đôi mắt kia sâu thẳm khôn lường, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một chút.
“Ngồi đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)