Khương Vãn bị tiếng rung của điện thoại đánh thức. Ánh sáng màn hình chói mắt khiến cô phải nghiêng đầu né tránh.
Một giờ bốn mươi phút sáng, cái tên Sầm Dật đang nhảy nhót trên màn hình.
Cô bấm tắt màn hình rồi úp điện thoại lại bên gối.
Đến lần chuông thứ ba vang lên, cô rốt cuộc cũng bắt máy, giọng khàn đặc.
“Cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”
“Có phải chị không cần em nữa rồi đúng không?” Giọng nói đầu dây bên kia mang theo tiếng nức nở.
Khương Vãn nhắm mắt lại, hai bên thái dương giật giật đau nhói.
“Chúng ta chia tay rồi, đừng có tìm tôi nữa.” Dứt lời, cô nhanh chóng cúp máy, chặn số.
Đang định ngủ tiếp, nhưng cô lại cảm thấy thế này vẫn chưa đủ.
Chuyện chia tay thế này nhất định phải dứt khoát xé rách mặt mũi, nếu không chỉ là cho đối phương thêm cơ hội mà thôi.
Cô nửa nhắm nửa mở mắt tìm kiếm chiếc ảnh đại diện màu xám kia, cố gượng gõ một dòng chữ.
Sau khi gửi đi, cô bấm chọn “Thêm vào danh sách đen”.
Làm xong tất cả những điều này, cô quẳng điện thoại sang một bên gối.
Vài giây sau đã chẳng còn biết trời trăng mây đất gì nữa.
—
Ở một đầu khác của thành phố, trong một căn biệt thự tại quận Nam Sơn.
Lục Từ Niên vẫn chưa ngủ.
Anh tựa vào đầu giường, đặt máy tính bảng trên gối, trên màn hình là báo cáo tài chính quý trước của Trăn Diệu.
Điện thoại vang lên một tiếng.
Anh cầm điện thoại lên, trang màn hình vẫn còn dừng lại ở trang cá nhân của ai đó.
Bài đăng gần đây nhất là từ ba ngày trước.
Một bức ảnh tự chụp trước gương.
Người phụ nữ đối diện với gương, điện thoại che mất nửa khuôn mặt, khóe môi hơi nhếch lên, trông có vẻ uể oải lười biếng.
Dòng trạng thái: “Tăng ca. Buồn ngủ.”
Phía trên màn hình nhảy ra một thông báo tin nhắn mới. Là ảnh đại diện của người phụ nữ đó.
Thời gian gửi, ngay bây giờ.
Anh mở khung trò chuyện ra.
“Tôi không có cảm giác với cậu, đừng làm phiền tôi nữa.”
Ngón tay anh khựng lại.
Ánh sáng màn hình phản chiếu lên gương mặt anh, khuôn mặt vốn dĩ trước giờ chẳng mấy khi có biểu cảm gì nay đôi mày dần dần nhíu chặt lại.
Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó hai giây.
Gõ vào: “?”
“A——!”
Một tiếng hét chói tai xé toang buổi sáng sớm.
Bàn chải đánh răng trong tay Viên Lộ Lộ suýt chút nữa chọc thẳng vào cuống họng.
Cô nàng ngậm đầy bọt kem đánh răng lao thẳng tới cửa phòng Khương Vãn: “Sao thế?”
Khương Vãn ngồi trên giường, đầu tóc rối bù như tổ quạ, hai quầng thâm mắt hiện rõ mồn một trên mặt.
“... Không sao.”
“Thế này mà gọi là không sao à?”
Khương Vãn há hốc mồm, rặn ra một câu: “Tôi đắc tội với Bên A rồi.”
Viên Lộ Lộ ngớ người mất hai giây: “Chỉ thế thôi á? Tôi còn tưởng cậu bị cướp xông vào nhà chứ.”
Khương Vãn vùi mặt vào trong gối.
“Để tôi yên tĩnh một mình.”
Viên Lộ Lộ rút bàn chải đánh răng ra khỏi miệng, gật đầu một cái rồi khép cửa phòng lại.
Năm phút trước.
Khương Vãn bị khát nước đến tỉnh ngủ.
Cô vươn tay định với lấy ly nước trên tủ đầu giường, nhưng lại chạm phải điện thoại trước.
Ngón tay vừa bật sáng màn hình lên thì cô đã sững sờ.
Khung trò chuyện của Sầm Dật vẫn còn nằm nguyên ở đó, góc trên bên phải của bức ảnh đại diện hoạt hình màu xám đậm vẫn có một dấu chấm đỏ.
Cô mở nhật ký cuộc gọi ra.
Một giờ bốn mươi phút sáng, nhật ký cuộc gọi với Sầm Dật: Hai cuộc gọi nhỡ, một cuộc đã nhận.
Mí mắt Khương Vãn giật giật, lờ mờ cảm thấy có gì đó không đúng.
Ảnh đại diện của Sầm Dật có màu xám đậm. Nhưng vẫn còn một người khác, ảnh đại diện cũng mang gam màu tối.
Tối hôm qua... rốt cuộc cô đã kéo ai vào danh sách đen vậy chứ?
Cô mở “Danh sách chặn” trong cài đặt tin nhắn ra.
Bên trong đang nằm chễm chệ một người.
Tên ghi chú: Lục Từ Niên.
Ngón tay cô lơ lửng phía trên màn hình, một luồng khí lạnh từ từ bò dọc từng đốt sống lưng lên tới đỉnh đầu.
Người trong danh sách đen, nhấp vào là có thể xem được lịch sử trò chuyện.
Trên cùng là tin nhắn hệ thống: “Tôi đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện.”
Thời gian là vào một giờ ba mươi phút sáng, trước khi Sầm Dật gọi điện cho cô mười phút.
Phía dưới là tin nhắn mà cô đã gửi đi.
Những con chữ mang tính xúc phạm quá mức kia, trông chói mắt đến mức bỏng rát.
Cô hít sâu một hơi, chuyển anh ra khỏi danh sách đen.
Bàn tay run rẩy gõ từng chữ, cuối cùng gửi đi một đoạn:
“Lục tổng, tin nhắn tối qua là gửi nhầm cho người khác, em vô ý ấn nhầm thôi ạ.”
Giây tiếp theo——
Màn hình nhảy ra một dấu chấm than màu đỏ, kèm theo một dòng chữ xám.
Đối phương đã bật tính năng xác thực bạn bè, bạn vẫn chưa phải là bạn bè của người đó...
Cô chết trân tại chỗ. Lại gửi thêm một tin nữa, nhưng kết quả vẫn y như cũ.
Lục Từ Niên đã xóa cô rồi.
Khương Vãn ngã vật xuống giường, vùi mặt vào gối.
Hình tượng của cô, sự chuyên nghiệp của cô, danh tiếng thiết lập bấy lâu nay của cô hoàn toàn toang rồi.
Một hồi lâu sau, Khương Vãn mới ngồi bật dậy lần nữa.
Nhấp vào ảnh đại diện của anh, nhấn “Gửi yêu cầu kết bạn”.
“Lục tổng, em là Khương Vãn đây ạ. Tin nhắn tối qua là em gửi nhầm thật mà. Em thực sự vô cùng xin lỗi, anh có thể đồng ý kết bạn lại được không ạ?”
Tin nhắn đã gửi đi.
Ngay giây tiếp theo, trên màn hình nhảy ra một khung thông báo.
“Đối phương đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn.”
Cô chớp chớp mắt.
Đồng ý trong một giây luôn sao?
Đầu óc còn chưa kịp xoay chuyển thì tên ghi chú ở trên cùng của khung trò chuyện đã biến thành “Đối phương đang nhập…”.
Tim cô bỗng chốc thắt lại.
Không thể để anh mở lời trước được, như thế thì quá bị động rồi.
“Lục tổng, lỗi của em ạ! Tin nhắn gửi nhầm người ạ… Người lớn không chấp kẻ tiểu nhân, anh đừng chấp nhặt với em nhé!”
Sau khi gửi đi, cô còn cẩn thận chọn thêm một chiếc meme quỳ lạy van xin.
Dòng chữ “Đối phương đang nhập…” dừng lại.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, nghĩ ngợi một lát rồi nhấn giữ nút ghi âm, đưa điện thoại lên sát miệng.
Giọng nói mềm mại hơn ngày thường không chỉ một chút, mang theo sự chột dạ và nịnh nọt rõ rệt.
“Lục tổng ơi Thật sự xin lỗi anh mà Em bảo đảm sẽ không bao giờ có lần sau nữa đâu ạ.”
Thanh ghi âm xuất hiện trong khung trò chuyện.
Dòng chữ “Đối phương đang nhập…” lại xuất hiện, rồi lại dừng lại.
Trái tim cô cứ phập phồng lên xuống theo từng con chữ đó.
Cuối cùng, màn hình nhảy ra một tin nhắn văn bản.
“Lần sau nhìn cho kỹ rồi hẵng gửi, tôi không có hứng thú muốn biết về đời tư của Khương tiểu thư.”
Khương Vãn nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng đồng thời lại cảm thấy có gì đó sai sai.
Không có hứng thú thì cứ bảo không có hứng thú đi, việc gì phải thêm ba chữ “Khương tiểu thư” vào làm gì chứ?
Nghe cứ thấy mỉa mai kỳ quặc thế nào ấy.
Nhưng ít ra anh không chặn cô lại nữa, cũng không nói là sẽ chụp màn hình gửi vào nhóm công ty.
Cô gõ chữ: “Em biết rồi ạ! Cảm ơn Lục tổng!”
Bên kia không nói thêm gì nữa, khung trò chuyện trở lại yên tĩnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)