“Thấy chưa? Mấy người trên tầng hai ấy.”
Lâm Tri Ý xích lại gần hất cằm về hướng đó.
“Chủ tịch Giang Thành, lớn tuổi hơn, tổng tài bá đạo, A12.”
Viên Lộ Lộ hít sâu một hơi: “Tôi còn cơ hội không?”
“A12 thì ghê gớm lắm à?”
Khương Vãn dựa lưng vào ghế sofa lắc nhẹ ly rượu trong tay, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: “Tôi còn 36C này.”
Lâm Tri Ý bị rượu sặc nghẹn, ho sặc sụa hai tiếng: “Cậu đệt...”
Lão già Ngô: “Tiểu Khương, tài xế nghỉ phép rồi, cô đến sân bay đón tôi một chuyến.”
Lâm Tri Ý và Viên Lộ Lộ đồng loạt nhắm tịt mắt lại.
Viên Lộ Lộ giọng điệu nặng nề: “Kèo lớn tuổi của cậu tới rồi kìa.”
Khương Vãn mặt không cảm xúc: “Làm ơn phân biệt rõ giữa nhiều tuổi và già khú đế hộ tôi cái.”
Lâm Tri Ý đã bắt đầu bật cười.
Khương Vãn nhìn chằm chằm màn hình hai giây, tài xế của Ngô Băng tháng nào cũng phải “nghỉ phép” vài lần, cô sớm đã quen rồi.
Khương Vãn: “Thật ngại quá Ngô tổng, xe đạp điện không chở người được ạ.” Gửi đi.
Sau đó, cô dứt khoát mở chế độ không làm phiền, úp ngược màn hình điện thoại xuống ghế sofa.
Lâm Tri Ý nâng ly rượu lên: “Kính cậu.”
“Kính cái gì?”
“Kính cậu lại cách giấc mơ nghỉ hưu năm sáu mươi tuổi thêm một bước xa.”
Khương Vãn không nhịn được bật cười, uống nốt ngụm rượu cuối cùng, đứng dậy phủi nhẹ vạt váy.
“Tôi đi hút điếu thuốc.”
Viên Lộ Lộ ở phía sau gào lên một tiếng: “Hút ít thôi! Cậu vẫn đang uống thuốc bắc đấy!”
Khương Vãn không thèm quay đầu, chỉ vẫy vẫy tay.
—
Trên bậc thềm không có mấy người.
Gió đêm phả tới vị ngọt ngào của hoa quế, quyện cùng dư vị nồng nàn của men rượu, lại có thêm chút bồn chồn khô nóng khó nói thành lời.
Khương Vãn lục tìm khắp các túi nhưng không thấy bật lửa đâu.
Cô lại lật tung chiếc túi xách lên, son môi, phấn nước, chìa khóa xe... duy chỉ không có bật lửa.
Chắc là bỏ quên ở bàn bar rồi.
Cô lười quay lại lấy, rồi đưa mắt nhìn quanh bốn phía thì thoáng thấy chiếc xe coupe màu đen đang đỗ bên lề đường.
Khương Vãn khẽ nheo mắt.
Rolls-Royce, Dawn.
Lớp sơn đen bóng loáng, khúc xạ ánh sáng lạnh dưới ánh đèn đường.
Cửa sổ bên ghế lái đang mở, một bàn tay đặt hờ trên mép cửa.
Đốt ngón tay rõ ràng, thon dài sạch sẽ, ngón áp út không đeo nhẫn.
Cổ tay lộ ra một đoạn dây đồng hồ màu đen, mặt đồng hồ phản quang nhè nhẹ, không cần đoán cũng biết giá từ bảy chữ số trở lên.
Đốm đỏ lập lòe giữa các ngón tay, chập chờn sáng tối trong màn đêm.
Khương Vãn nhìn chằm chằm bàn tay ấy hai giây, khóe môi từ từ cong lên.
Cô vuốt lại mái tóc, đạp trên đôi giày cao gót bước tới, hơi cúi người xuống, cổ áo khẽ mở, mái tóc dài trượt xuống từ bên vai.
“Soái ca, mượn lửa chút nào.”
Người trong ghế lái quay đầu lại. Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt người đàn ông, từng đường nét ngũ quan hiện rõ mồn một.
Khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt ấy, tim Khương Vãn hẫng mất một nhịp.
Một người từng nhìn qua vô số đàn ông như cô cũng phải thầm cảm thán trong lòng: Đúng là quá đẹp trai.
Đường nét ngũ quan sâu sắc, xương chân mày cao, sống mũi thẳng tắp, đường cằm dứt khoát sắc bén.
Đặc biệt là đôi mắt lang sói kia, vừa giống mắt đào hoa lại vừa tựa mắt phượng, phủ một tầng giá lạnh mỏng manh.
Khương Vãn thầm phiên dịch trong lòng: Đây là một thiếu gia chẳng coi ai ra gì.
Người đàn ông liếc nhìn cô một cái, ánh mắt trượt từ khuôn mặt cô xuống dưới.
Người phụ nữ trước mắt đẹp đến mức không gì sánh nổi. Mái tóc xoăn dài rủ xuống, gương mặt trái xoan, đôi mắt phượng ngay cả khi không cười cũng sóng sánh ánh nước.
Cô đang khom người ghé sát bên cửa sổ xe, đường cong cơ thể càng thêm lộ rõ.
Giây tiếp theo anh quay đầu đi, mặt không cảm xúc bấm nút nâng cửa sổ xe lên.
Một tiếng “bốp” vang lên, giòn giã và rõ to.
Khương Vãn một bàn tay áp chặt lên mặt kính.
“Đừng thế chứ.”
Cô lắc lắc bao thuốc trong tay kia: “Mượn lửa thật mà, không phải ăn vạ đâu.”
Người đàn ông liếc nhìn bàn tay đang áp trên mặt kính.
Mảnh khảnh trắng nõn, năm ngón tay khẽ xòe ra mang theo một vẻ kiên quyết nào đó.
Anh không nói gì, lại bấm nút một lần nữa.
Cửa sổ xe hạ xuống.
Khương Vãn ngỡ anh định nói gì đó, kết quả anh chỉ cầm lấy chiếc bật lửa, tùy ý đưa sang.
“Cảm ơn nhé.”
Cô nhận lấy chiếc bật lửa, nhìn thêm hai cái.
DuPont Ligne 2, cầm lên tay thấy nặng trịch.
“Ting——”
Một tiếng vang giòn tan, chuẩn là âm thanh của tiền bạc.
Cô cúi đầu châm thuốc, đôi môi đỏ hé mở.
Ánh lửa khẽ nhảy nhót trong màn đêm, rọi sáng gương mặt cô.
“Răng cô dính son kìa.”
Giọng nói của người đàn ông bất thình lình vang lên.
Trầm thấp từ tính, âm đuôi hơi nhếch lên mang theo vài phần trêu chọc.
Khương Vãn hơi ngẩn ra, vừa vặn nhả ra ngụm khói đầu tiên.
Ngụm khói ấy không lệch đi đâu, phả thẳng vào mặt người đàn ông.
“Khụ...” Làn khói tản ra, che khuất biểu cảm của anh.
Không khí ngưng đọng mất một giây.
Khương Vãn quay đầu ghé sát vào gương chiếu hậu, nhe răng soi thử.
Gió đêm khẽ lướt qua, thổi mái tóc dài của cô bay về phía anh, sợi tóc phớt qua bên má anh.
Mùi hoa huệ tây nồng nàn quyện với hương thuốc lá lan tỏa vào trong xe, vừa đậm đà lại vừa mềm mại.
Khương Vãn dùng đốt ngón tay lau sạch vết son đó, nhìn vào gương chiếu hậu xác nhận lại một lần.
Vừa đứng thẳng người dậy, từ hướng sân hiên đã truyền đến tiếng gọi.
“Khương Vãn——”
Lâm Tri Ý và Viên Lộ Lộ đang thò đầu ngó nghiêng về phía này, vẻ mặt đầy hóng hớt và phấn khích.
“Tới đây!”
Khương Vãn đáp một tiếng, tiếng gót giày nện xuống mặt đất vang lên giòn giã dứt khoát.
Mái tóc dài đung đưa trong gió đêm, bóng lưng ấy nhanh chóng biến mất nơi lối vào sân hiên.
Lục Từ Niên ngồi trong xe dõi mắt nhìn về hướng đó.
Mùi hoa huệ tây vẫn chưa tan hết, quyện với vị ngọt của hoa quế, từng luồng từng luồng chui tọt vào mũi.
Anh cúi đầu nhìn vị trí còn trống trên bệ điều khiển trung tâm, khẽ lẩm bẩm hai chữ ấy.
“... Khương Vãn.”
Im lặng chốc lát sau đó anh khởi động xe lao vút vào màn đêm.
—
Khương Vãn quay lại bàn bar, ngồi phịch xuống ghế.
Trong túi áo có một vật cứng cấn vào người cô.
Cô đưa tay sờ thử, đầu ngón tay chạm vào một lớp vỏ kim loại mát lạnh.
“Uầy, bật lửa của cậu nhìn đẹp phết nhỉ.”
Lâm Tri Ý ghé sát lại, hai mắt sáng rỡ: “Hãng gì đấy?”
Viên Lộ Lộ cũng thò đầu nhìn một cái.
Khương Vãn xoay chiếc bật lửa một vòng giữa các ngón tay: “Vừa nãy tiện tay thó được đấy.”
Viên Lộ Lộ chộp lấy ngay, lật qua lật lại ngắm nghía.
“Cái món này đáng bao nhiêu tiền thế?”
“DuPont Ligne 2.” Khương Vãn giọng điệu bình thản: “Ít nhất cũng năm chữ số.”
Tay Viên Lộ Lộ run lên một cái, suýt chút nữa làm rơi chiếc bật lửa xuống đất.
Cô vội vàng nhét trả vào tay Khương Vãn, còn dịch người sang tận đầu kia của sofa cách xa nửa mét.
“Năm chữ số! Thế thì không gọi là tiện tay thó đâu, gọi là ăn trộm đấy nhé!”
“Người ta đã lái Rolls-Royce rồi, boa chút đỉnh cho thứ dân cũng là điều nên làm thôi.”
Khương Vãn tiện tay quẳng chiếc bật lửa vào túi xách, kéo khóa lại cái roẹt, động tác dứt khoát gọn gàng.
Khoản cướp của người giàu này, cô chưa bao giờ nương tay.
Nghĩ đến cái điệu bộ mắt cao hơn đầu của người đàn ông kia, biết đâu chừng anh còn chê chiếc bật lửa đã bị người khác dùng qua ấy chứ.
Lâm Tri Ý và Viên Lộ Lộ nhìn nhau.
“...”
“... Đúng là thành phố lớn cơ hội nhiều thật.”
“Đi thôi.”
Khương Vãn đứng dậy, xách túi lên.
“Ngày kia còn phải đi làm đấy.”
Mấy người vừa nói vừa cười rảo bước ra ngoài.
Chiếc bật lửa nặng trịch trong túi xách đung đưa qua lại theo từng bước chân của cô.
Khương Vãn giơ tay bấm thang máy, cánh cửa thang máy phản chiếu gương mặt cô.
Đường nét tinh xảo, nơi đuôi mắt vẫn còn vương chút ửng hồng sau hơi men.
Cô nhìn mình trong gương, chợt nhớ đến người đàn ông mặt lạnh không thèm nhìn mình lấy cái thứ hai kia.
Thú vị thật đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)