"Tôi... Tôi không cần cậu quan tâm!" Nói xong, Chu Thư Lan chạy đi mất.
Lúc này trên sân khấu chỉ còn lại một mình Hứa Kế Sơn đứng đó, vô cùng khó xử.
Cao Minh Nguyệt nhìn bóng lưng chạy xa của Chu Thư Lan với ánh mắt đầy ẩn ý, trong lòng sướng rơn.
Còn về Hứa Kế Sơn, Cao Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh ta: "Đồng chí Hứa, thật ra tôi không giận anh đâu, trước đây tôi từng nghe một ông lão nói, những người khác nhau nhìn cùng một cảnh vật sẽ có suy nghĩ khác nhau, là vì có người tầm nhìn hạn hẹp và thiển cận, có người lại lòng dạ rộng rãi và hiểu biết. Con người mà, đừng nên so đo với vế trước, nếu không chính mình cũng trở thành người như vậy thì không đáng, anh nói có phải không?"
Hứa Kế Sơn vốn nghe giọng nói nhẹ nhàng của Cao Minh Nguyệt, nhìn đôi mắt sáng ngời của cô, trong lòng còn có chút rung động, bây giờ nghe xong những lời cô nói, nắm đấm siết chặt.
Cao Minh Nguyệt cô có ý gì, là nói anh ta tầm nhìn hạn hẹp, lòng dạ thiển cận sao?
Lục Xuyên đứng bên cạnh nghe Cao Minh Nguyệt nói, khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên.
Nhiều người trong thôn thật ra không hiểu rõ Cao Minh Nguyệt nói gì, có người còn đang thì thầm bàn tán.
Tiếp đó, Cao Minh Nguyệt nói với Lục Xuyên: "Xưởng trưởng Lục, anh nói xem, em nói có đúng không?"
Lục Xuyên gật đầu rất nghiêm túc: "Nói có lý."
Ánh mắt Cao Minh Nguyệt tràn đầy mong đợi: "Vậy... Xưởng trưởng Lục, chúng ta tha thứ cho đồng chí Hứa được không? Anh ấy cũng chẳng dễ dàng gì."
Lục Xuyên mở miệng, nói ra một chữ, lúc này Hàn Thắng Lợi và mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Kế Sơn nghiến răng nghiến lợi, nhưng chỉ có thể tức giận trong lòng, hoàn toàn không nghĩ ra cách nào để phản bác.
Anh ta vừa đi ra ngoài, vừa đổ hết mọi chuyện lên đầu Chu Thư Lan.
Nếu không phải Chu Thư Lan cô ta lôi anh ta ra ngoài, thì đâu có gặp phải Lục Xuyên tên Diêm Vương sống này, càng không khiến anh ta mất hết mặt mũi!
Tiếp đó Hàn Thắng Lợi lại nói vài câu, động viên mọi người chuẩn bị tốt cho mùa thu hoạch cuối tháng, sau đó mới để mọi người giải tán đi làm việc.
Người nhà họ Cao vốn định ở lại, nhưng thấy Lục Xuyên mặt lạnh, nên cũng lặng lẽ rời đi.
Nếu Lục Xuyên thật sự muốn cưới Cao Minh Nguyệt, cũng không vội một sớm một chiều.
Cấp dưới của Lục Xuyên nhìn đồng hồ rồi nói với anh: "Xưởng trưởng, chúng ta nên đi rồi."
Lục Xuyên gật đầu, quay đầu nhìn Cao Minh Nguyệt: "Nói chuyện riêng một chút."
Bên cạnh có Hàn Thắng Lợi, còn có cả cấp dưới của Lục Xuyên.
Lục Xuyên phát hiện, tốc độ lật mặt của Cao Minh Nguyệt cũng đủ nhanh, vừa rồi đông người như vậy, còn ra vẻ ngây thơ.
Nhưng không sao, anh không để tâm.
"Anh làm xong việc mấy hôm nữa sẽ quay lại thăm em."
Cao Minh Nguyệt vội nói: "Đừng ạ, xưởng trưởng Lục, em chỉ là một cô thôn nữ nhỏ bé, anh là xưởng trưởng lớn, sau này chúng ta chẳng liên quan gì đến nhau, không cần đến thăm em đâu ạ."
Lục Xuyên chau mày: "Em chê anh già à?"
Cao Minh Nguyệt ngẩn ra một lúc, cô có chút không theo kịp lối suy nghĩ của Lục Xuyên.
Nhưng nghĩ lại, vị xưởng trưởng Lục Xuyên này nổi tiếng khắp mười làng tám xóm, năm nay anh hình như đã hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, còn nguyên chủ mới mười tám, trời ạ, chênh lệch tuổi tác quả là có thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

