“Em không phải đến thúc giục anh, lần trước không phải chúng ta hái được nấm báo mưa sao? Em tìm được một ít ở rừng tre phía sau căn nhà của thanh niên trí thức, đã làm thành đồ ăn, mang sang một chén cho anh nếm thử.”
Hoắc Lãng nhướng mày liếc cô một cái, từ chối gọn gàng: "Không cần."
"Đừng vội từ chối.”
Lông mày Tư Ninh Ninh giật giật, có chút không vui: "Em không có ý gì khác chỉ là thấy cái việc đan chiếu này phiền phức, mà anh chỉ cần mấy viên kẹo, lòng em băn khoăn mới mang sang đây."
Hoắc Lãng dừng lại, dựa vào lưng ghế quay quay đầu, lời này có lý, nếu anh mà cứ đẩy ra nữa thì có vẻ làm kiêu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)